Cảm giác sau những lời chưa nói hết
9:30 tối.
Màn hình cuộc gọi video vừa vụt tắt. Căn phòng bỗng trở nên rộng thênh thang và trống trải đến lạ. Nhật ký cảm xúc sau một cuộc nói chuyện khó thường bắt đầu bằng sự im lặng đặc quánh này. Tôi ngồi phịch xuống mép giường, cảm nhận rõ nhịp thở của mình vẫn chưa trở lại bình thường.
Cuộc nói chuyện kết thúc không ồn ào, không cãi vã, chỉ là một sự dồn nén của những điều muốn nói nhưng cuối cùng lại chọn cách nuốt ngược vào trong. Những cái gật đầu miễn cưỡng, những nụ cười gượng gạo để giữ cho mọi thứ không vỡ vụn.
Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình đang bấu chặt vào lớp ga nệm. Cảm giác căng cứng truyền từ đầu ngón tay lên bắp tay, lan ra khắp bả vai. Cơ thể tôi luôn phản ứng trung thực hơn lời nói: tôi vẫn đang phòng thủ, dù cuộc hội thoại đã dừng lại mười phút trước.
Trải lòng vào trang giấy trắng
9:45 tối.
Tôi kéo ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra cuốn sổ bìa da màu sẫm. Mùi giấy cũ bay lên mũi thoang thoảng. Tôi với lấy cây bút mực đen. Đặt ngòi bút chạm vào mặt giấy trắng tinh, mực bắt đầu thấm ra, tạo thành một dấu chấm nhỏ xíu.
Tôi viết dòng đầu tiên: “Mình vừa nói xong, nhưng cảm giác như chẳng giải quyết được gì.”
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng nó chứa đựng toàn bộ sự nặng nề trong ngực. Tôi không cố sắp xếp câu chữ cho hay, cũng không bận tâm đến việc ai đó có thể đọc được. Ngòi bút cứ thế trượt trên giấy, mang theo sự ấm ức, sự hối hận vì một vài câu đáng lẽ không nên nói ra, và cả sự mệt mỏi của việc phải cố gắng hiểu cho người khác.
Viết nhật ký cảm xúc sau một cuộc nói chuyện khó giúp tôi neo lại hiện tại. Tiếng ngòi bút cọ xát vào mặt giấy sột soạt, đều đặn. Mỗi chữ được viết ra, tôi lại cảm thấy lồng ngực mình xẹp xuống một chút, nhẹ nhõm hơn.
Gấp sổ lại và để cảm xúc trôi qua
10:15 tối.
Hai trang giấy đã phủ kín chữ. Những con chữ xiêu vẹo ở dòng đầu tiên dần trở nên nắn nót và ngay ngắn hơn ở những dòng cuối. Tôi dừng bút, đọc lướt qua một lượt. Có những đoạn rối rắm, có những dòng đầy trách móc, nhưng ở dòng cuối cùng, tôi viết: “Ngày mai, mọi chuyện rồi sẽ khác.”
Tôi gấp cuốn sổ lại. Âm thanh mặt bìa da chạm vào nhau vang lên khẽ khàng nhưng dứt khoát. Giống như một cái thở dài cuối cùng trước khi khép lại một ngày nhiều biến động.
Tôi vuốt phẳng nếp nhăn trên góc chăn, nằm xuống, nhắm mắt lại. Không còn cố phân định đúng sai, cũng không còn dằn vặt vì những lời chưa nói. Sự mệt mỏi thể xác cuối cùng cũng lấn át đi những suy nghĩ quẩn quanh. Đêm nay, tôi cho phép mình được nghỉ ngơi.



