Dạo này mình hay nghe chuyện người quen ngoại tình. Hết cặp này tới cặp khác. Nghe riết mà lòng cứ nặng xuống, như chiều mưa kéo dài mãi không dứt.
Có người vợ rất hiền, rất đẹp. Có người chồng tưởng như chu đáo. Vậy mà rồi vẫn có một người thứ ba chen vào. Sau đó là những lời giải thích. Nào là cô đơn quá. Nào là không được thấu hiểu. Nào là “lỡ rung động”.
Mình ngồi nghe mà thấy buồn nhiều hơn giận. Vì hóa ra người ta dễ dàng gọi tên sai lầm bằng hai chữ “cảm xúc”. Như thể mọi thứ chỉ là vô tình.
Nhưng nghĩ kỹ, chắc chẳng có gì là vô tình cả. Ngoại tình đâu phải một cơn gió thổi qua. Nó là từng bước đi, từng tin nhắn, từng lần tự cho phép mình vượt qua ranh giới. Là lựa chọn.
Tình yêu có thể nhạt đi. Hôn nhân có thể mệt. Nhưng nếu còn giữ được sự tử tế, người ta vẫn biết dừng lại. Ít nhất là để không làm đau người từng nắm tay mình qua bao ngày tháng.
Tối nay mình mở cửa sổ, gió lùa vào mát rượi. Chỉ mong ai đó, trước khi bước sai một bước, sẽ nhớ tới người đang đợi cơm ở nhà. Nhớ một mái ấm nhỏ. Rồi thôi. Đừng đi xa nữa.
Có lẽ, yêu thương không cần điều gì lớn lao. Chỉ cần đủ trách nhiệm để ở lại.
Có những ranh giới, chỉ cần bước qua một lần là làm đau cả một mái nhà.



