Một người đi qua những ngày sau chia tay

Một người đi qua những ngày sau chia tay

Bảy tháng kể từ ngày chia tay, mình vẫn giữ thói quen nhớ về anh ấy. Có những buổi sáng mở mắt ra, cái tên cũ đã nằm sẵn trong đầu. Nhẹ thôi, nhưng dai dẳng, như mùi nắng còn vương trên áo phơi hôm qua.

Khoảng thời gian tệ nhất, có một người bước vào. Người mình từng ngại, từng sợ. Vậy mà lại là người ngồi nghe mình kể hết chuyện buồn. Những tối muộn, vài dòng tin nhắn hỏi han. Những lần mình nói “không sao đâu”, cậu ấy vẫn kiên nhẫn ở đó. Mình coi cậu ấy như một người bạn, một chỗ dựa. Chỉ vậy thôi.

Rồi một ngày, cậu ấy bớt nhắn. Bớt cười. Bớt quan tâm. Mọi thứ nhạt dần như ly trà để quên trên bàn. Hôm đi chơi cùng nhóm, mình thấy cậu ấy đứng cạnh một cô bạn khác, thân thiết lạ. Hai người có móc điện thoại đôi. Nhìn thấy, tim mình bỗng chùng xuống. Khó chịu mà không hiểu vì sao.

Chiều hôm đó gió nhẹ, nắng vàng rất hiền. Mình ngồi một mình, thở dài. Có lẽ mình không yêu cậu ấy. Chỉ là đã quen với sự dịu dàng. Quen có một người ở bên những ngày trống trải. Khi điều đó mất đi, lòng tự nhiên thấy hụt.

Nghĩ vậy rồi, mình thấy nhẹ hơn một chút. Ai rồi cũng sẽ có người đi cùng mình. Còn mình, chắc vẫn phải học cách tự bước tiếp, chậm thôi, như đi dưới một buổi chiều yên.

Có những người không để yêu, chỉ để nhớ ơn vì đã ở bên mình lúc buồn nhất.