Truyện chữa lành về ký ức cũ trong ngăn kéo

truyện chữa lành về ký ức cũ - ảnh bìa

Truyện chữa lành về ký ức cũ trong ngăn kéo bắt đầu lúc 8:12, khi Vy kéo hộc bàn ra để tìm cuộn băng dính. Cái ngăn kéo kẹt ở nửa chừng. Cô phải đặt một tay lên mép bàn, một tay giật nhẹ. Bụi bay lên, mỏng như lớp phấn trên đầu ngón tay.

Bên dưới hộp ghim, có một tấm vé xe đã mềm ở hai góc. Tuyến Đà Lạt – Sài Gòn. Ngày in trên vé nhòe đi một nửa. Vy đứng im lâu hơn cần thiết. Ngoài ban công, nước từ chậu trầu bà nhỏ xuống nền, từng giọt chậm.

Cô từng nghĩ mình đã vứt hết những thứ liên quan đến chuyến đi đó. Chiếc áo khoác đã cho người khác. Tấm ảnh trong điện thoại đã xóa. Tin nhắn cũ nằm ở đâu đó trong một cuộc trò chuyện đã bị lưu trữ. Nhưng tấm vé này vẫn ở đây, nằm dưới những đồ vật rất bình thường, như thể nó chỉ là một mảnh giấy không biết làm ai đau.

Truyện chữa lành về ký ức cũ bắt đầu từ một vật nhỏ

Vy không khóc. Cô chỉ thấy cổ tay mình lạnh đi. Cái lạnh xuất hiện trước mọi câu chữ. Cô đặt tấm vé lên mặt bàn, bên cạnh cuộn băng dính vừa tìm thấy. Mặt giấy cong lên một chút, không chịu nằm phẳng.

8:19. Điện thoại rung. Tin nhắn của em gái: “Chị còn cái thước dây không?” Vy nhìn dòng chữ, rồi nhìn tấm vé. Cô suýt nhét nó lại vào ngăn kéo, như cách nhiều năm nay cô vẫn làm với những thứ chưa biết gọi tên. Nhưng ngăn kéo đang mở. Bụi đang ở đó. Cô không thể giả vờ mình chưa thấy.

Cô lấy khăn khô lau từng góc hộc bàn. Một chiếc cúc áo rơi ra. Hai viên pin đã hết. Một mẩu giấy ghi số điện thoại không còn dùng. Mỗi món đồ được đặt thành một hàng nhỏ trên bàn. Tấm vé xe nằm cuối hàng, mỏng nhất, nhưng mắt cô cứ quay về đó.

Ngày ấy, Vy đã ngồi ghế 17. Người bên cạnh ngủ gần hết đường. Cô thức, giữ điện thoại trong tay dù không có ai gọi. Ở một khúc đèo, xe thắng gấp. Ly cà phê trong túi giấy đổ ra, thấm vào mép vé. Vết nâu nhạt vẫn còn. Nó không giống vết thương. Nó chỉ giống một buổi sáng bị giữ lại quá lâu.

Khi ký ức cũ không còn cần được giấu kín

Vy mở cửa sổ. Gió làm tấm vé dịch đi vài xăng-ti-mét. Cô chặn nó bằng chiếc cốc thủy tinh. Đáy cốc trong suốt đè lên dòng chữ đã nhòe. Cử động ấy làm ngực cô nới ra rất ít, như khi tháo một nút áo quá chật.

Cô nhắn cho em gái: “Có, lát chị mang qua.” Rồi cô lấy một phong bì trắng. Không phải để cất tấm vé như kỷ vật quý. Cũng không phải để xé nó ngay. Cô viết bên ngoài: “Đồ đã thấy lại.” Chữ hơi nghiêng. Dấu ngã trong chữ “đã” đặt cao hơn bình thường.

8:34. Vy pha trà. Nước nóng làm mặt kính bếp mờ đi. Cô đứng chờ trà ngấm, hai tay ôm chiếc ly. Trong đầu có những câu từng rất lớn: đáng lẽ mình phải biết trước, đáng lẽ mình không nên đi, đáng lẽ mình đừng tin. Hôm nay, chúng vẫn xuất hiện. Nhưng chúng không chiếm hết căn bếp.

Cô quay lại bàn. Tấm vé nằm trong phong bì, miệng phong bì chưa dán. Vy để nó vào hộp giấy nhỏ trên kệ sách, cạnh những hóa đơn đã thanh toán. Quá khứ không được đặt lên bàn thờ. Nó chỉ được chuyển sang một chỗ có tên.

Đặt quá khứ xuống bằng một động tác có thật

Buổi trưa, trước khi mang thước dây sang cho em gái, Vy quay lại nhìn ngăn kéo. Nó đã trống hơn. Hộp ghim nằm đúng chỗ. Cuộn băng dính không còn lăn vào góc khuất. Cô đẩy hộc bàn vào. Lần này nó khép lại êm hơn.

Có thể ngày khác, tấm vé lại làm cô nhớ. Có thể khi mưa xuống, mùi giấy ẩm sẽ kéo chuyến xe cũ trở về. Nhưng sáng nay, cô đã không nhét nó xuống đáy ngăn kéo. Cô đã lau bụi, đọc ngày tháng, đặt nó vào một phong bì có chữ viết của mình.

Một số ký ức cũ không biến mất sau một buổi sáng. Chúng chỉ bớt lẫn vào mọi đồ vật khác. Khi được nhìn thấy đúng kích thước, chúng thôi giả làm cả căn phòng.

Đọc thêm những bài cùng mạch tại truyện chữa lành.


manhhc.nkby