dọn phòng chữa lành bắt đầu khi Mộc cúi xuống chỉnh tấm thảm lệch ở chân giường.
Tấm thảm màu kem bị xô về bên trái, để lộ một vệt bụi dài trên nền gạch. Mộc nhìn nó từ cửa phòng sau khi đánh răng xong. Bọt kem còn vị bạc hà trong miệng. Tay cô vẫn cầm chiếc khăn mặt ẩm.
Cô đã bước qua tấm thảm đó ba ngày. Mỗi lần bàn chân vấp nhẹ, cô đều tự nhủ lát nữa sẽ sửa.
Dọn phòng chữa lành từ tấm thảm lệch
dọn phòng chữa lành hôm nay không có túi rác lớn hay danh sách việc cần làm. Chỉ có một góc vải bị cuộn lên. Mộc quỳ xuống, kéo mép thảm về thẳng với chân giường. Bụi bám vào đầu ngón tay. Khi nhấc thảm lên, cô thấy một chiếc kẹp tóc màu nâu nằm sát tường.
Chiếc kẹp đó từng ở trong túi áo khoác của chị gái. Hôm chị dọn đi, chị đứng giữa phòng Mộc, mượn gương để buộc tóc, rồi bỏ quên kẹp trên bàn. Mộc cất nó vào hộp, sau lại không nhớ nó rơi xuống sàn từ lúc nào.
9:06. Cô nhặt chiếc kẹp lên. Răng kẹp còn nguyên, chỉ có một vệt xước nhỏ ở cạnh.
Đặt lại một vật về đúng chỗ
Mộc không gọi cho chị. Cũng không nhắn một câu dài. Cô lấy khăn giấy lau bụi trên chiếc kẹp, rồi đặt nó vào chiếc khay gỗ trên bàn trang điểm, cạnh lọ dầu gió và đôi bông tai thiếu một chiếc nút.
Cô quay lại chân giường. Tấm thảm vẫn hơi phồng ở góc phải. Mộc dùng lòng bàn tay miết từ giữa ra mép. Lần đầu chưa phẳng. Cô miết lần thứ hai, chậm hơn.
Dọn phòng chữa lành để lại ít dấu vết hơn cô tưởng. Không ai bước vào phòng sẽ biết có gì vừa thay đổi. Nhưng khi Mộc đặt chân xuống, gót chân không còn mắc vào mép thảm.
9:18. Cô treo khăn mặt lên móc sau cửa. Trước khi ra ngoài, cô nhìn chiếc kẹp tóc trong khay gỗ. Nó không còn nằm dưới giường, không còn cấn vào bước chân buổi sáng.
Tham khảo thêm về nhà cửa và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.






