tin nhắn chưa gửi nằm trong bản nháp lúc 0:07.
Lam không định viết dài. Cô chỉ mở khung chat vì ngón tay tự tìm đến tên anh sau khi rửa xong chiếc cốc cuối cùng. Bếp còn mùi nước rửa chén. Áo ngủ của cô ẩm một vệt nhỏ trước bụng, nơi nước bắn lên lúc tráng cốc.
Trên màn hình, ô nhập đã có một câu: “Hôm nay em đi ngang quán cũ.” Câu đó đứng một mình, không đủ để gửi, cũng không đủ để xóa.
Tin nhắn chưa gửi trong một bản nháp khuya
tin nhắn chưa gửi của Lam thường xuất hiện lúc cô mệt. Ban ngày, cô biết cất điện thoại trong túi. Ban ngày, cô còn có tiếng xe, tiếng đồng nghiệp, tiếng máy in bị kẹt giấy. Đến khuya, căn hộ chỉ còn tiếng tủ lạnh chạy và tiếng móng tay cô chạm vào kính.
Cô nhớ quán cũ vì chiều nay trời mưa. Mái hiên của quán nhỏ xuống từng giọt đúng chỗ anh từng đứng chờ cô. Hôm đó anh cầm hai ly cà phê, một ly đã tan gần hết đá. Anh nói: “Anh nghĩ mình nên dừng.” Lam nhìn giọt nước chảy xuống tay anh, không nhìn mặt.
0:11. Cô gõ thêm: “Em không vào.” Rồi dừng.
Lưu lại thay vì gửi đi
Con trỏ nhấp nháy sau chữ “vào”. Lam đọc hai câu đó ba lần. Cô biết nếu gửi, cô sẽ chờ. Cô sẽ đặt điện thoại cạnh gối, úp rồi lật, lật rồi úp. Cô sẽ nghe tiếng thông báo tưởng tượng trong đầu trước khi nó thật sự đến.
Cô mở ứng dụng ghi chú. Tạo một dòng mới: “0:14 – Hôm nay em đi ngang quán cũ. Em không vào.” Dưới dòng đó, cô thêm một dấu gạch ngang rồi để trống.
Tin nhắn chưa gửi vẫn còn nguyên nghĩa khi nằm trong ghi chú. Nó chỉ không đi sang phía người kia. Lam quay lại khung chat, xóa ô nhập từng chữ một. Không vội. Mỗi lần xóa, bàn tay cô bớt siết điện thoại hơn một chút.
0:19. Cô đặt máy lên bàn, màn hình ngửa. Lần này cô không cần úp nó xuống như giấu một vật nóng. Câu kia đã có chỗ nằm qua đêm.
Đọc thêm về viết biểu đạt và cảm xúc tại American Psychological Association.







