Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 13: Dấu Chấm Ở Cuối Câu

tin nhắn chưa gửi - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 13: Dấu Chấm Ở Cuối Câu

tin nhắn chưa gửi của Lam chỉ có một câu và một dấu chấm ở cuối.

“Em nhận được rồi.”

Cô nhìn câu đó trong khung chat từ 22:16 đến 22:23. Bảy phút. Màn hình không tắt vì ngón tay cô cứ chạm nhẹ vào mép kính.

Tin nhắn chưa gửi và dấu chấm nhỏ

tin nhắn chưa gửi thường dài hơn thế. Lam hay thêm một câu cho mềm. Một biểu tượng cười. Một chữ “ạ” dù người kia không còn cần cô ngoan như vậy.

Đêm nay, cô chỉ có một câu.

Trên bàn, tờ hóa đơn giao hàng bị gấp làm tư. Trong túi giấy là chiếc áo khoác người kia gửi trả. Áo được giặt sạch. Mùi nước xả không phải mùi nhà cô.

Lam mở túi ra từ chiều, rồi để nguyên trên ghế. Cô đã đi ngang qua nó ba lần. Mỗi lần đều kéo tay áo mình xuống che cổ tay, như thể cái lạnh trong phòng có thể chạm vào đúng chỗ.

Điện thoại rung. Không phải tin nhắn mới. Chỉ là ứng dụng nhắc cập nhật.

Lam xóa thông báo. Khung chat hiện lại. Câu “Em nhận được rồi.” nằm một mình, ngay trên bàn phím.

Khi thư gửi người cũ không cần dài hơn

Cô nhớ một lần khác, cũng trước khung chat này. Người kia nhắn: “Anh bận chút.” Lam đã gõ “không sao đâu”, rồi thêm “anh làm việc đi”, rồi thêm “nhớ ăn tối”. Cuối cùng cô gửi cả ba câu.

Đêm đó, cô ăn mì nguội. Đũa gỗ đặt lệch trên miệng bát. Cô vừa ăn vừa nhìn dấu đã xem.

Bây giờ, bát mì không còn. Chỉ còn chiếc áo khoác trên ghế và một câu ngắn.

Lam đặt điện thoại xuống. Cô đứng dậy, lấy áo khoác ra khỏi túi giấy. Vai áo hơi nhăn. Trong túi phải có một tờ vé xe cũ, đã mềm ở các góc. Cô không mở ra đọc. Cô đặt nó lên bàn, bên cạnh hóa đơn.

Cô treo áo lên móc phía sau cửa. Móc áo kêu khẽ khi chịu thêm trọng lượng.

Lam quay lại bàn. Cô nhìn dấu chấm ở cuối câu. Nó nhỏ. Nhưng nó chặn tay cô lại trước những câu giải thích.

22:31.

Cô bấm gửi.

Tin nhắn đi rất nhanh. Nhanh hơn mọi lần cô sửa mình.

Sau đó Lam khóa màn hình. Không úp điện thoại xuống. Cô để nó nằm ngửa, tối đen, cạnh tờ vé xe chưa mở.

Ngoài cửa, chiếc áo khoác vẫn ở đó. Không biến mất. Không nhẹ hơn. Nhưng lần đầu tiên trong tối nay, nó không nằm trên ghế của cô nữa.

Tham khảo thêm về ranh giới cảm xúc tại Psychology Today.


la.nkby