Không thể quay lại như cũ - mùi áo mưa chưa khô

Không Thể Quay Lại Như Cũ: Mùi Áo Mưa Chưa Khô

Không thể quay lại như cũ là ý nghĩ xuất hiện khi Nhi mở tủ và ngửi thấy mùi áo mưa còn ẩm từ tuần trước. Mùi nhựa lẫn mùi nước mưa cũ bật lên rất nhanh, làm tay cô dừng lại trên mắc áo xanh đậm, trong khi ngoài ban công nước vẫn nhỏ từng giọt xuống mép chậu.

7:06.

Cô chỉ định lấy khăn lau sàn.

Mưa từ gần sáng. Đến giờ mái hiên vẫn rỉ nước. Một vệt ẩm mỏng chạy từ cửa ban công vào giữa phòng khách, nơi dép đi trong nhà của cô để lệch một chiếc. Nhi cúi xuống, kéo dép lại cho ngay hàng. Rồi cô đứng lên, mở tủ thấp cạnh cửa để tìm khăn cũ.

Áo mưa nằm ở ngăn trên cùng. Gấp làm đôi. Mép tay áo thò ra ngoài, sẫm màu hơn phần còn lại. Khi Nhi kéo nó xuống, nước lạnh chạm vào cổ tay cô. Không nhiều. Chỉ đủ để cô giật nhẹ bàn tay.

Không thể quay lại như cũ bắt đầu từ một mùi rất nhỏ

Mùi áo mưa chưa khô kéo cô về một buổi chiều cách đây hơn một năm. Hôm đó cũng mưa. Cũng là chiếc áo màu xanh này. Cũng là tiếng dép ướt dính xuống nền gạch trước cửa.

Ba cô đứng ngoài hiên, tay vẫn giữ nón bảo hiểm. Ông nói vào trong nhà một câu gì đó rất ngắn. Mẹ cô không trả lời ngay. Chỉ có tiếng muỗng chạm thành nồi trong bếp. Sau đó là im lặng. Loại im lặng làm cả căn nhà nghe như nhỏ đi.

Nhi lúc ấy đang ngồi ở bàn ăn, đầu bút chì đè mạnh đến mức gãy ngòi. Cô cúi mặt xuống vở, như thể chỉ cần không nhìn lên thì chuyện gì đang có trong nhà cũng sẽ không chạm đến mình. Đến tối, chiếc áo mưa của ba bị bỏ trên ghế nhựa ngoài sân sau. Sáng hôm sau, nó vẫn còn ở đó.

Bây giờ, khi mùi nhựa ẩm dính lại ở ngón tay, Nhi nhận ra cơ thể mình nhớ việc đó nhanh hơn đầu óc. Vai cô cứng lên. Hàm giữ chặt. Cổ họng khô dù cô vừa uống nửa cốc nước ấm.

Cô đặt áo mưa lên ghế. Chiếc ghế gỗ kê cạnh tủ hơi nghiêng một chân, chạm vào là kêu cộc một tiếng nhỏ. Âm thanh ấy làm cô nhớ thêm: sáng sau buổi mưa năm đó, ba dọn bớt đồ sang phòng khác. Không ai giải thích gì với cô. Chỉ là từ hôm đó, áo mưa không còn treo sau cửa nữa.

Có những ngày mình biết mình không thể quay lại như cũ

Nhi mang khăn ra lau vệt nước trên sàn. Cô lau một đường thẳng từ cửa vào. Rồi quay lại lau lần hai. Khăn xám đi rất nhanh. Nước trong chậu giặt có màu đục nhạt. Cô vẫn tiếp tục vắt, tiếp tục lau, dù sàn đã gần khô.

Điện thoại rung trên mặt bàn.

Tin nhắn từ mẹ: “Cuối tuần này con có về không?”

Nhi nhìn màn hình sáng lên rồi tắt xuống. Câu hỏi đó mấy tháng nay vẫn đến đều, thường vào những buổi sáng không có gì đặc biệt. Cô hay trả lời sau vài tiếng. Có khi đến tối. Có khi chỉ gửi một sticker cười cho đủ phép. Có khi nói bận.

Hôm nay, cô không trả lời ngay, nhưng cũng không úp điện thoại xuống như mọi lần.

Cô mở áo mưa ra hết. Mặt trong còn ẩm ở đường may gần cổ. Một hạt nước đọng trong túi áo rơi xuống nền, nhỏ bằng đầu đũa. Nhi lấy kẹp áo, treo nó lên thanh sắt ngoài ban công. Gió sáng lùa qua làm tà áo mưa rung nhẹ, tiếng sột soạt rất mỏng.

Cô nhớ căn phòng cũ ở nhà, cái móc treo sau cửa đã lỏng vít từ lâu, cái thau đỏ mẹ vẫn để hứng nước dột, và mùi quần áo phơi trong mùa mưa không bao giờ khô hẳn. Có những thứ mình từng nghĩ chỉ cần đủ thời gian là sẽ đi qua. Nhưng thật ra chúng chỉ nằm im ở một góc, chờ đúng một mùi, một âm thanh, một chất liệu để quay lại.

Không thể quay lại như cũ không có nghĩa là mọi thứ đã xong

Nhi dựa trán vào khung cửa ban công. Kim loại mát. Ở căn hộ đối diện, có người đang giũ khăn. Giọt nước bắn xuống lan can thành một hàng chấm nhỏ. Bên dưới, người bán xôi đẩy xe qua đầu ngõ, tiếng muỗng chạm nắp nồi leng keng hai lần.

Cô lấy điện thoại lên, mở khung chat với mẹ. Gõ: “Cuối tuần này chắc con chưa về.”

Cô dừng ở chữ cuối cùng.

Rồi xóa đi.

Không phải vì muốn nói dối. Chỉ vì cô biết nếu dừng ở đó, câu trả lời sẽ lại giống mọi lần: ngắn, kín, trơn tuột, không để ai bám vào.

Cô gõ lại: “Cuối tuần này chắc con chưa về. Nhà mình còn cái móc treo sau cửa không mẹ?”

Ngón tay cô nằm trên nút gửi lâu hơn bình thường.

Câu hỏi đó không giải quyết được chuyện cũ. Nó cũng không biến buổi chiều năm ấy thành một ký ức dễ chịu hơn. Nhưng nó là thứ đầu tiên cô chạm vào gần chỗ đau mà không vòng qua.

Nhi bấm gửi.

Tin nhắn đi rất nhanh. Cô nghe tim mình đập rõ trong một nhịp, rồi chậm xuống.

7:24.

Mẹ trả lời sau chưa đầy một phút: “Còn. Hôm trước mẹ mới siết lại vít. Sao con hỏi vậy?”

Nhi nhìn dòng chữ đó. Cổ họng vẫn khô, nhưng vai không còn nâng cao như lúc mở tủ. Cô kéo ghế lại ngồi gần cửa hơn. Áo mưa ngoài ban công vẫn nhỏ nước, nhưng thưa dần. Một mép áo được gió lật ra, để lộ phần lót bạc bên trong đã bớt tối màu.

Cô không trả lời mẹ ngay. Lần này không phải để né. Chỉ là cô muốn ngồi thêm một lúc với câu hỏi vừa gửi đi, như ngồi cạnh một chiếc ghế vừa được đặt đúng chỗ.

Ở cuối căn phòng, vệt nước trên nền đã khô thành một dải mờ. Khăn lau sàn vắt trên thành chậu. Áo mưa vẫn còn ẩm. Mọi thứ chưa xong hẳn.

Nhưng Nhi biết mình không thể quay lại như cũ theo cách cũ nữa: mở tủ, ngửi thấy mùi cũ, rồi giả như không có gì.

Cô đặt điện thoại ngửa trên bàn. Màn hình tắt dần. Ngoài ban công, giọt nước cuối cùng rơi xuống mép gạch nghe rất nhỏ.

Đọc thêm mạch truyện tại Khu vườn của em và tham khảo thêm một bài ngắn về grounding từ NHS.


manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *