Nhật ký cảm xúc khi bừa bộn có thể bắt đầu từ một góc bàn không còn chỗ đặt khuỷu tay. Không phải vì bàn quá nhỏ, mà vì mình đã để quá nhiều thứ ở lại thay cho những câu chưa viết.
8:11 sáng. Trên bàn có một ly cà phê uống dở từ hôm qua, hai nắp bút không tìm thấy thân, một tờ biên lai gấp đôi và cuốn sổ mở ở trang trắng. Mép giấy hơi cong vì từng bị chạm nước. Khi kéo ghế ngồi xuống, đầu gối chạm vào thùng rác đầy giấy vo tròn.
Mình không vội dọn. Mình nhìn từng món một. Có những ngày, việc gọi tên cảm xúc quá khó. Nhưng cái bàn thì nói bằng cách khác: vật nào nằm ở đâu, nằm từ bao giờ, và vì sao tay mình cứ tránh chạm vào nó.
Nhật ký cảm xúc khi bừa bộn: bắt đầu bằng việc quan sát
Không cần viết ngay “hôm nay tôi buồn”. Câu đó đôi khi quá rộng. Mình thử viết một dòng hẹp hơn: “Sáng nay, tôi né tờ biên lai màu xanh.”
Chỉ vậy thôi. Một câu có vật thể. Một câu có hành động.
Tờ biên lai là của tiệm thuốc tối thứ tư. Mình mua thuốc đau bao tử sau một cuộc gọi kéo dài mười bảy phút. Trong cuộc gọi đó, mình nói “không sao” bốn lần. Sau khi cúp máy, mình đặt biên lai lên bàn, rồi để nó ở đó như một dấu chấm nhỏ màu xanh.
Khi viết tới đây, vai mình hạ xuống một chút. Không phải vì mọi chuyện đã ổn. Chỉ vì dòng chữ đã đặt đúng đồ vật vào đúng ngày.
Cách viết nhật ký không biến mình thành người phải giải thích giỏi
Nhiều lúc mình bỏ cuộc với nhật ký vì nghĩ phải viết cho hay, cho sâu, cho giống một người hiểu rõ bản thân. Nhưng sáng nay, cuốn sổ chỉ cần làm một việc: giữ giùm những mẩu rời.
Mình viết tiếp:
“Ly cà phê hôm qua còn một phần ba. Tôi đã định uống hết trước khi trả lời tin nhắn, nhưng cuối cùng chỉ nhìn màn hình sáng rồi úp điện thoại xuống.”
Không có kết luận. Không có lời khuyên. Dòng ấy nằm yên trên giấy. Mình đọc lại và thấy cổ họng không còn căng như lúc mới ngồi xuống.
Ba câu nhỏ để đi qua một góc bàn
Nếu một ngày bàn quá bừa bộn, mình có thể viết ba câu theo thứ tự này:
“Tôi đang nhìn thấy…”
“Tôi đã tránh chạm vào…”
“Tôi có thể dọn một thứ là…”
Ba câu ấy không bắt mình thành thật quá mức. Chúng chỉ mở một khe nhỏ để tay có thể di chuyển.
8:29. Mình cầm ly cà phê lên trước. Cà phê đã chua. Mình đổ vào bồn rửa, nghe tiếng nước tráng qua đáy ly. Sau đó mình nhặt hai nắp bút bỏ vào hộp. Tờ biên lai vẫn nằm trên bàn. Mình chưa vứt.
Khi dọn bàn cũng là một đoạn của nhật ký cảm xúc
Mình gấp tờ biên lai lại, kẹp vào trang sổ vừa viết. Không phải để giữ nỗi khó chịu. Chỉ để sau này, nếu vô tình mở ra, mình biết đã có một buổi sáng mình không bỏ qua cơ thể mình hoàn toàn.
Góc bàn rộng ra bằng đúng diện tích của một cuốn sổ. Mình đặt khuỷu tay xuống. Da chạm mặt gỗ mát. Ngoài cửa, xe máy đi ngang làm rèm cửa rung nhẹ.
Dòng cuối cùng mình viết là: “Hôm nay, tôi dọn cái ly trước.”
Nó không phải một chiến thắng lớn. Nhưng nó là một hành động có thể nhìn thấy. Và có những ngày, nhật ký cảm xúc chỉ cần bắt đầu từ một hành động nhỏ đủ thật để mình tin.
Nếu anh muốn đọc thêm các bài cùng chủ đề, có thể xem chuyên mục Nhật ký cảm xúc.



