không ngủ được, An nhìn ly nước để quên trên bệ cửa lúc 2:26.
Ly thủy tinh đứng sát khung nhôm. Nước trong ly chỉ còn một nửa, mặt nước có một vòng bụi rất mỏng. Đèn từ tòa nhà đối diện hắt vào, làm cái bóng của ly dài ra trên bệ cửa. Máy lạnh chạy đều. Chăn phủ ngang bụng An, nhưng hai bàn chân cô vẫn lạnh.
Cô không nhớ mình đã đặt ly ở đó lúc mấy giờ. Có thể là sau bữa tối. Có thể là lúc cô đứng nghe tiếng xe rác dưới đường rồi quên quay lại giường.
Không ngủ được vì một ly nước chưa uống hết
không ngủ được đôi khi bắt đầu từ một vật nhỏ bị bỏ sai chỗ. An nhìn ly nước và nhớ một đêm cũ, khi mẹ đặt cốc nước trước cửa phòng cô sau một cuộc cãi nhau. Không ai gõ cửa. Không ai nói xin lỗi. Sáng hôm sau, nước vẫn còn nguyên, và vành cốc in một vòng tròn ẩm trên sàn gỗ.
2:31. An ngồi dậy. Lưng áo dính nhẹ vào da. Cô muốn đứng lên đem ly xuống bếp, rửa sạch, đặt úp trên kệ. Làm xong việc đó có lẽ căn phòng sẽ bớt nhắc cô nhớ. Nhưng sàn nhà tối, dép nằm lệch dưới chân giường, và cô biết nếu đứng dậy, cô sẽ kiểm tra thêm cửa, bếp, tin nhắn, lịch ngày mai.
Cô đặt tay lên mép nệm. Không đứng lên.
Nằm yên thêm mười phút
An kéo điện thoại lại, bật màn hình chỉ để xem giờ. 2:34. Cô đặt báo thức nhỏ trong đầu đến 2:44, không bấm ứng dụng nào. Căn phòng vẫn có ly nước. Vòng bụi vẫn ở đó. Cổ họng cô khô, nhưng chưa đến mức phải chạy khỏi giường.
Không ngủ được còn nằm sát xương sườn. Nó không biến mất vì cô đếm hơi thở. An chỉ đặt một bàn tay lên bụng, một tay giữ mép chăn, nhìn cái bóng của ly dịch đi rất chậm khi đèn ngoài kia đổi màu.
2:44. Cô vẫn thức. Nhưng cô chưa đứng dậy. An với tay lấy chai nước nhỏ trên bàn đầu giường, uống một ngụm, rồi đặt chai xuống cùng chỗ cũ. Ly trên bệ cửa được để yên đến sáng.
Sáng mai, cô sẽ rửa nó. Đêm nay, cô học cách không sửa mọi thứ ngay khi chúng xuất hiện trước mắt.
Tham khảo thêm về giấc ngủ và kích thích ban đêm tại Sleep Foundation.







