Nhật ký cảm xúc: Viết để không chạy khỏi cảm xúc

viết để không chạy khỏi cảm xúc - ảnh bìa

Viết để không chạy khỏi cảm xúc nghe như một việc lớn, nhưng tối nay Hân chỉ bắt đầu bằng chuyện kéo chiếc ghế lại gần bàn. 21:08. Chân ghế chạm nền gạch một tiếng ngắn. Cô dừng lại, như sợ âm thanh ấy làm căn phòng chú ý đến mình.

Trên bàn có một cuốn sổ gáy lò xo, cây bút mực xanh, nửa quả quýt đã bóc và chiếc điện thoại úp xuống. Cả ngày Hân đã làm nhiều việc để không phải ngồi yên: giặt khăn, đổi ga giường, xóa ảnh trùng, xem ba video nấu ăn mà không nấu món nào.

Khi mọi việc nhỏ hết dần, phần còn lại trong người vẫn ngồi đó. Nó không ồn. Nó chỉ làm vai cô cứng và làm bàn tay cứ tìm việc để cầm.

Viết để không chạy khỏi cảm xúc bằng những điều nhìn thấy

Hân mở sổ. Dòng đầu tiên, cô không viết “mình đang buồn”. Chữ ấy quá rộng, giống một chiếc áo khoác treo trong bóng tối. Cô viết: “21:12, mình bóc quýt nhưng không ăn hết.”

Dòng chữ nằm trên giấy, hơi lệch về bên trái. Cô nhìn nửa quả quýt. Một múi bị dập, nước dính trên đầu ngón tay. Mùi vỏ quýt hăng nhẹ. Bỗng nhiên buổi chiều hiện ra: cô đã đứng ở siêu thị rất lâu trước quầy trái cây, tay cầm điện thoại, chờ một câu trả lời không đến.

Cô viết tiếp: “Mình kiểm tra điện thoại sáu lần khi đứng ở quầy trái cây.”

Không có lời phán xét nào sau đó. Chỉ một con số. Sáu lần. Khi nằm trong đầu, nó giống sự yếu đuối. Khi nằm trên giấy, nó chỉ là một hành vi có thể nhìn thấy.

Khi trang giấy giữ giúp một phần cơ thể

21:19. Hân đặt bút xuống vì cổ tay mỏi. Cô xoay vai. Khớp vai kêu rất nhỏ. Cả ngày, cơ thể cô đã đi trước lời nói: bụng thắt lại khi nghe tiếng thông báo, hàm siết khi ai đó hỏi “ổn không”, bàn chân bước nhanh hơn qua đoạn đường quen.

Cô ghi thành ba dòng ngắn:

“Hàm đau ở bên trái.”

“Mình uống nước nhanh quá.”

“Tin nhắn cuối cùng là 14:37.”

Đến dòng thứ ba, cô muốn giải thích thật nhiều. Muốn kể vì sao 14:37 ở lại lâu như vậy. Muốn chứng minh mình không phải người làm quá. Nhưng cây bút nằm im. Hân thử chỉ viết thêm một câu: “Mình đã chờ.”

Câu đó làm mắt cô nóng lên. Không phải vì nó hay. Vì nó ngắn tới mức không còn chỗ để trốn.

Nhật ký cảm xúc không phải bản án

Nhiều lần trước, Hân biến trang nhật ký thành nơi tự hỏi mình sai ở đâu. Cô viết xong thường mệt hơn. Tối nay, cô đổi cách. Sau mỗi dòng nặng, cô thêm một dòng vật thật.

“Mình đã chờ.”

“Vỏ quýt nằm cạnh mép sổ.”

“Mình sợ nếu không nhắn thêm thì mọi thứ rơi mất.”

“Đèn bàn có một vệt bụi ở cổ đèn.”

Các dòng vật thật không xóa cảm xúc. Chúng chỉ đặt một cái ghế bên cạnh cảm xúc, để cô không phải đứng giữa nó bằng đôi chân run.

Một kết thúc nhỏ cho một ngày chưa rõ ràng

21:36. Điện thoại vẫn úp. Hân chưa biết có tin nhắn mới không. Cô đưa tay định lật lên, rồi dừng lại ở nửa đường. Bàn tay đặt xuống mặt bàn. Gỗ hơi mát.

Cô viết dòng cuối: “Mình có thể xem sau khi rửa mặt.”

Đó không phải chiến thắng lớn. Chỉ là khoảng cách mười lăm phút giữa một cơn thôi thúc và một hành động. Nhưng khoảng cách ấy đủ để căn phòng có tiếng nước chảy, đủ để cô rửa tay cho hết mùi quýt, đủ để vai hạ xuống một chút.

Sau khi rửa mặt, Hân quay lại. Cô lật điện thoại lên. Không có tin nhắn mới. Ngực cô vẫn hụt một nhịp. Nhưng lần này, cô không mở khung chat để gõ thêm. Cô đặt điện thoại cạnh cuốn sổ đang mở, để hai thứ cùng nằm trên bàn, không thứ nào được phép nuốt hết buổi tối.

Viết để không chạy khỏi cảm xúc đôi khi chỉ là vậy: ghi lại một mốc giờ, một vật nhỏ, một phản ứng của cơ thể, rồi ở lại thêm vài phút trước khi làm điều quen thuộc. Không cần đẹp. Không cần đúng hết. Chỉ cần đủ thật để mình nhận ra mình vẫn đang ở đây.

Đọc thêm các bài cùng chủ đề tại nhật ký cảm xúc.


manhhc.nkby