nhật ký cảm xúc khi không vội xóa - Nhật ký cảm xúc khi không vội xóa một tin nhắn

Nhật ký cảm xúc khi không vội xóa một tin nhắn

nhật ký cảm xúc khi không vội xóa bắt đầu lúc 22:41, bằng một tin nhắn An đã gõ xong nhưng chưa gửi.

Màn hình điện thoại sáng trên gối. Dòng chữ nằm trong ô nhập, nhỏ và thẳng: “Ừ, mình hiểu.” Bốn chữ không sai. Nhưng ngón tay cái của An cứ đặt trên phím xóa.

Nhật ký cảm xúc khi không vội xóa một tin nhắn

Phòng ngủ chỉ còn tiếng quạt. Cánh quạt quay làm mép tờ hóa đơn trên bàn rung nhẹ. An nhìn tờ giấy ấy để khỏi nhìn lại đoạn hội thoại.

Người kia đã nhắn: “Dạo này cậu xa quá.”

Câu đó không dài, nhưng nó làm bụng An thắt lại như khi nghe ai gọi tên mình từ phía sau. Cô đã muốn trả lời ngay. Muốn làm dịu mọi thứ. Muốn chứng minh rằng mình không hề xa, chỉ bận, chỉ mệt, chỉ chưa biết nói sao cho khỏi làm ai buồn.

Vì thế cô gõ “Ừ, mình hiểu.”

Rồi thấy câu ấy giống một chiếc khăn phủ lên bàn chưa lau. Mọi thứ vẫn ở dưới đó.

Viết nhật ký chữa lành từ phản xạ muốn biến mất

An khóa màn hình. Ba giây sau, cô mở lại. Tin nhắn chưa gửi vẫn còn nguyên. Cô không xóa. Cũng không gửi.

Đó là khoảng giữa mà cô ít khi chịu nổi.

Cô kéo cuốn sổ ở đầu giường xuống. Bìa sổ bị cong vì nhiều lần nằm dưới gối. Cây bút kẹp ở gáy sổ rơi xuống chăn, lăn vào nếp vải.

22:46.

Cô viết: “Mình muốn trả lời cho xong vì ngực đang chật.”

Chữ “chật” nhỏ hơn những chữ còn lại. An nhìn nó một lúc. Rồi cô đặt tay lên giữa ngực, không xoa, chỉ đặt đó như giữ một vật khỏi rơi.

Nhật ký cảm xúc khi không vội xóa không bắt cô phải tìm câu trả lời đúng. Nó chỉ yêu cầu cô ghi lại những gì đang xảy ra: ngón tay nóng, cổ họng khô, mắt cứ quay về dấu ba chấm cũ trong đoạn chat dù người kia không còn đang nhập.

Cô viết tiếp: “Mình sợ nếu nói thật là mình mệt, người ta sẽ nghĩ mình không cần họ.”

Câu này dài. An đọc lại hai lần. Lần thứ hai, cô gạch dưới chữ “sợ” bằng một đường rất nhạt.

Cách viết nhật ký khi một tin nhắn làm cơ thể căng lên

Cô đặt điện thoại cạnh sổ. Không úp xuống. Màn hình tự tắt sau vài giây, để lại một hình chữ nhật đen phản chiếu bóng đèn ngủ.

An thử viết câu trả lời khác trên giấy trước.

“Mình có xa một chút. Không phải vì cậu làm gì sai. Mình đang khó nói chuyện mấy hôm nay.”

Cô không chép ngay vào điện thoại. Câu đó nằm trên giấy, run ở nét cuối, nhưng không làm căn phòng vỡ ra.

22:58.

Cô đứng dậy uống nước. Ly thủy tinh trên bàn còn nửa ly từ chiều. Nước hơi ấm, có mùi bụi nhẹ. An vẫn uống một ngụm nhỏ. Cổ họng bớt khô.

Khi quay lại giường, cô mở đoạn chat. Tin nhắn cũ vẫn nằm trong ô nhập. Lần này, cô không bấm giữ để xóa sạch. Cô xóa từng chữ một. Ừ. Dấu phẩy. Mình. Hiểu.

Sau đó cô gõ câu trên giấy, đổi “mấy hôm nay” thành “tối nay” vì nó thật hơn.

“Mình có xa một chút. Không phải vì cậu làm gì sai. Tối nay mình đang khó nói chuyện, nhưng mình có đọc tin nhắn của cậu.”

An chưa bấm gửi ngay. Cô đếm ba nhịp quạt. Rồi bấm.

Không có tiếng gì đặc biệt. Chỉ một bong bóng xanh xuất hiện. Căn phòng vẫn là căn phòng cũ: hóa đơn trên bàn, sổ mở trên chăn, ly nước còn in dấu môi.

Cô viết dòng cuối trước khi ngủ: “Mình đã không dùng một câu gọn để giấu cả người mình đi.”

Tham khảo thêm về viết nhật ký và sức khỏe tinh thần tại University of Rochester Medical Center.


manhhc.nkby

Similar Posts