Tác giả: Hoàng Mạnh
Bài nổi bật
Tất cả bài viết

Tin thứ chín: Dấu chấm sau câu xin lỗi — Những Tin Nhắn Chưa Gửi phần 9
tin nhắn chưa gửi cho người cũ nằm trong ô soạn thảo từ 21:06, dài đúng hai dòng, không có biểu tượng cảm xúc nào. “Em xin lỗi vì hôm đó đã im lặng.” “Em không biết nói sao cho đúng.” Lan đặt ngón cái lên phím gửi. Màn hình phản chiếu một phần cằm…

Đêm thứ chín: Chiếc khăn trên ghế — Những Đêm Không Ngủ phần 9
truyện mất ngủ vì lo âu này bắt đầu lúc 2:18, khi An vẫn nằm nghiêng về phía bức tường và nghe máy lạnh kêu một tiếng rất nhỏ, như có hạt bụi mắc trong cánh quạt. Điện thoại úp trên mặt bàn. Mép ốp lưng chạm vào quyển sổ ghi chú màu xám. Trên…

Khu vườn của em: Tiếng Kim Loại Ở Hành Lang
Khu vườn của em kể về Linh khi tiếng kim loại ở hành lang kéo ký ức cũ trở lại, và một tin nhắn nhỏ mở ra khoảng cách an toàn.

Nhật ký cảm xúc khi một ngày bắt đầu bằng im lặng
Nhật ký cảm xúc khi im lặng giúp ghi lại một buổi sáng ít lời: hơi nước trong ly, bàn tay chậm lại, và một dòng chữ không cần giải thích.

Truyện chữa lành về một buổi sáng bắt đầu lại
Truyện chữa lành về bắt đầu lại qua một buổi sáng rất nhỏ: chiếc khăn phơi lại, tách nước ấm, và một người học cách bước tiếp chậm rãi.

Chặng 8: Chiếc Áo Trên Lưng Ghế
dọn phòng chữa lành trong căn phòng nhỏ của mình chặng 8: một cảnh nhỏ, chậm và thật về cách nhân vật nhích qua một đêm, một khung chat, hoặc một căn phòng

Chặng 8: Dòng Tin Không Xóa
tin nhắn chưa gửi trong những tin nhắn chưa gửi chặng 8: một cảnh nhỏ, chậm và thật về cách nhân vật nhích qua một đêm, một khung chat, hoặc một căn phòng.

Chặng 8: Để Điện Thoại Nằm Im
không ngủ được trong những đêm không ngủ chặng 8: một cảnh nhỏ, chậm và thật về cách nhân vật nhích qua một đêm, một khung chat, hoặc một căn phòng.

Khu vườn của em: Câu Nói Bên Hiên Sau
một câu nói khiến khó chịu mở ra một buổi sáng ở khu vườn, nơi Linh học cách đứng yên trước điều mình vẫn né tránh.

Nhật ký cảm xúc: viết thư cho chính mình vào một chiều mưa
Viết thư cho chính mình trong nhật ký cảm xúc: một cách chậm rãi để nhìn lại một ngày mưa, những câu chưa nói và điều cơ thể đang giữ.









