Một sáng nhìn lại mình
Sáng nay trời dịu lạ.Nắng mỏng như tơ, rơi nghiêng qua khung cửa sổ. Gió khẽ lay tấm rèm, mang theo mùi cà phê còn ấm. Mình ngồi yên một lúc, nghe tiếng chim ngoài hiên và chợt nhận ra… có nhiều điều trước giờ mình vẫn tin, chỉ vì mình muốn tin thế thôi….


