Nhật ký cảm xúc: viết một dòng cũng được
Nhật ký cảm xúc viết một dòng cũng được: một cách ở lại với cảm giác thật qua trang giấy, mốc giờ, hơi thở và những điều nhỏ trong ngày.
Những ghi chép nhẹ về cảm xúc, đời sống và cách ở lại dịu dàng với chính mình.

Nhật ký cảm xúc viết một dòng cũng được: một cách ở lại với cảm giác thật qua trang giấy, mốc giờ, hơi thở và những điều nhỏ trong ngày.

Sự cố chấp trong tình yêu và ranh giới chân tình Chào bạn, cảm ơn bạn đã tin tưởng chia sẻ cùng “Nhật Ký Bình Yên”. Trong tình yêu, chúng ta thường trân trọng sự kiên trì. Tuy nhiên, ranh giới giữa chân tình và sự cố chấp trong tình yêu lại rất mong manh….

Bình yên trong tâm hồn đến từ cách ta học chậm lại, lắng nghe cảm xúc và dịu dàng với chính mình sau những ngày quá mệt mỏi.

Những bước chạy hụt hơi trên sân cỏ Nhiều người tìm đến bóng đá để giải tỏa. Anh cũng vậy. Nhưng mới chạy được hai mươi phút, anh đã bò hổn hển ra bìa sân. Đám bạn trêu anh là “gà chết”, anh chỉ cười hề hề rồi túc tắc ngồi bệt xuống thảm cỏ….

Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao Dạo gần đây trên mạng có một câu hỏi được nhắc đi nhắc lại khá nhiều: “Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?”. Nhiều người chia sẻ suy nghĩ của mình, nhiều người tranh luận, và ai cũng dường như đang cố tìm một…

Có những buổi chiều rất yên Khi nắng chạm nhẹ lên bậu cửa và gió khẽ lùa qua tán cây trước nhà, chị lại nhớ đến em – cô bé của những năm tháng cũ. Cô bé từng đứng lặng trong góc nhà mỗi khi những cuộc cãi vã vang lên, đôi mắt còn quá…

Tôi từng nhìn thấy trong bếp bà một chiếc lồng bàn cũ Mấy thanh tre đã sờn màu, vài chỗ rách được dán lại bằng những mảnh nhựa trong. Nhìn kỹ mới thấy nó chằng chịt vết vá, như một tấm bản đồ nhỏ của thời gian. Bên cạnh là chiếc nón lá của bà….

Vạt nắng ban mai Sáng nay, thành phố đón tôi bằng một dải nắng hanh hao rót mật qua khung cửa sổ, khẽ khàng như sợ làm thức giấc những nỗi buồn còn ngủ quên. Tôi ngồi bên tách trà ấm, chợt nhớ về lời hứa của thời gian rằng vào một ngày thật đẹp,…

Một vệt nắng giữa mùa hạ cũ Chiều nay dọn lại kệ sách, tôi tình cờ lật trúng cuốn sổ cũ. Trang giấy hơi ố vàng, góc bìa cong lên như đã đi qua rất nhiều mùa. Bên trong là vài dòng tản văn tôi viết từ mùa hè năm ngoái. Chữ nghiêng nghiêng, non…

Tháng mười hai đến rất khẽ Sáng mở cửa đã thấy nắng vàng hơn một chút, gió cũng dịu lại. Như thể năm cũ đang đi chậm để chờ ai đó kịp ngoảnh đầu nhìn. Ngoài phố người ta vội vã hơn, xe cộ nối nhau dài mãi. Nhưng trong lòng mình lại chậm lại….

Đi tiếp trong nắng sớm Sáng nay mình dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng mỏng rơi xuống bậu cửa, vàng nhẹ như mật ong. Gió khẽ luồn qua tán cây trước hiên, mang theo mùi đất ẩm còn sót lại sau cơn mưa đêm. Mọi thứ chậm rãi đến lạ, như thể thế giới…

Chỉ cần ba mẹ ngồi nghe con Hồi nhỏ, mình từng là đứa nói nhiều nhất nhà.Đi học về là ríu rít kể đủ thứ. Chuyện lớp, chuyện bạn, chuyện con mèo ngoài ngõ. Ba mẹ ngồi đó.Mình tưởng họ đang nghe. Nhưng sau mỗi câu chuyện, luôn là một tràng lời dặn dò.Rồi phân…