Cách để tìm thấy bình yên sau những vấp ngã cuộc đời

Cách để tìm thấy bình yên sau những vấp ngã cuộc đời

Những bước chạy hụt hơi trên sân cỏ

Nhiều người tìm đến bóng đá để giải tỏa. Anh cũng vậy. Nhưng mới chạy được hai mươi phút, anh đã bò hổn hển ra bìa sân. Đám bạn trêu anh là “gà chết”, anh chỉ cười hề hề rồi túc tắc ngồi bệt xuống thảm cỏ.

Ở đó có một người bạn gái đang đợi anh. Anh tự nhủ rằng nhờ có cô ấy, anh mới trụ được lâu đến thế. Nhìn bạn bè mải mê sút bóng, anh thấy họ thật “phế”. Đá vào lưới làm chi khi một cái nắm tay cũng không kiến tạo nổi? Lúc đó, anh thấy mình đã tìm thấy bình yên ngay bên đường biên.

Khi bước ngoặt cuộc đời xuất hiện

Bẵng đi một thời gian, anh lại ra sân. Lần này anh chạy như một cái máy. Anh còn bày đặt múa may mấy chiêu kỳ cục. Anh bám trụ hết trận rồi ngồi uống nước, nhìn về phía xa.

Ở đó có đôi trẻ con đang loay hoay. Cô bé thổi phù phù vào vết xước nhỏ trên gối bạn nam. Anh tặc lưỡi bảo bọn nhóc chỉ lo yêu đương. Thế mà ngay sau đó, anh bị chính cậu nhóc ấy lừa bóng làm khuỵu chân. Nằm ngửa mặt nhìn bầu trời, anh chợt thấy lòng hẫng một nhịp. Cậu nhóc ấy có tất cả, còn anh lại chẳng có gì trong tay.

Tìm thấy bình yên bên ô cửa sổ bệnh viện

Cái chân hỏng khiến anh phải nhập viện. Căn phòng toàn người già khiến anh chỉ biết ôm điện thoại. Một chiều chủ nhật bụng đói, anh chống nạng đi mua hủ tiếu nhưng tiệm đóng cửa.

Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên: “Có phải cậu học trường Bắc Toản không?”. Đó là cô hộ lý với ánh mắt trìu mến. Hóa ra cô là bạn học cũ của anh. Nhờ cuộc gặp gỡ này, anh bắt đầu học cách tìm thấy bình yên trong những ngày dưỡng bệnh.

Món quà từ những điều giản đơn

Từ hôm đó, phòng bệnh của anh bắt đầu có hoa. Cô hộ lý thường ghé qua mang theo vài quả cam hay những cuốn truyện tranh. Có khi cô kể chuyện ma làm anh thức trắng đêm vì sợ.

Nhìn cô cười sau những giờ làm việc mệt mỏi, anh thấy lòng mình dịu lại. Ngoài kia bằng lăng tím ngắt. Nếu cô bảo thích, chắc anh cũng ráng trèo lên hái tặng cô. Ngày khỏe lại, anh lại ra sân bóng. Nhưng lần này, ngoài đường biên đã có một người đứng vỗ tay cười đợi anh. Anh hiểu rằng, sau tất cả, mình đã thực sự tìm thấy bình yên.

“Đôi khi, phải ngã một lần trên sân cỏ, ta mới nhận ra hạnh phúc thật sự vốn đang đứng đợi mình ở ngay đường biên.”