Nhật ký cảm xúc buổi sáng không nhất thiết bắt đầu bằng một câu rõ ràng. Có những ngày mở mắt ra, người vẫn nằm yên, tay đặt trên mép chăn, mắt nhìn quạt trần quay chậm như chưa có gì trong nhà chịu thức dậy.
6:41, tôi nghe tiếng xe rác ngoài đầu hẻm. Ba tiếng kim loại va vào nhau. Bình thường âm thanh ấy làm tôi bật dậy vì sợ trễ. Sáng nay, nó chỉ đi qua tai rồi nằm lại đâu đó sau gáy. Tôi không muốn gọi tên trạng thái của mình. Tôi cũng không muốn giả vờ nó không có.
Nhật ký cảm xúc buổi sáng bắt đầu từ một vật nhỏ
Cuốn sổ nằm trên bàn, dưới chiếc bút bi xanh hết một nửa mực. Tối qua tôi để nó ở đó với ý định sáng nay sẽ viết trước khi cầm điện thoại. Ý định nghe rất gọn. Cơ thể thì không gọn như vậy. Tôi ngồi dậy sau ba lần chống tay hụt, kéo rèm ra một gang, rồi đứng yên vì ánh sáng làm mắt cay.
Trên mặt bàn có một vòng nước khô từ chiếc ly đêm qua. Tôi lấy khăn lau, nhưng vệt tròn vẫn còn mờ mờ. Tôi nhìn nó lâu hơn cần thiết. Có lẽ vì nó giống một dấu hiệu rằng hôm qua đã ở đây, đã chạm vào sáng nay, dù tôi chưa sẵn sàng bước tiếp.
Tôi mở sổ. Trang giấy trắng không hỏi gì. Điều đó giúp tôi thở dễ hơn một chút.
Viết khi chưa biết mình đang thế nào
Dòng đầu tiên tôi viết là: “6:48, tay phải hơi lạnh.” Không đẹp. Không sâu. Nhưng đúng. Dòng thứ hai: “Ly nước có vệt tròn dưới đáy.” Dòng thứ ba: “Mình đang né điện thoại.” Sau chữ điện thoại, đầu bút dừng lại. Tôi nghe trong ngực có một nhịp đập mạnh hơn những nhịp còn lại.
Viết nhật ký cảm xúc không phải lúc nào cũng là kể hết. Đôi khi chỉ là ghi một bằng chứng nhỏ để khỏi trôi khỏi buổi sáng của mình. Tôi không viết “tôi ổn” hay “tôi không ổn”. Tôi viết: “Mình chưa muốn mở tin nhắn.” Câu đó vừa đủ.
Điện thoại nằm úp bên cạnh chậu cây sen đá. Màn hình tối, nhưng tôi vẫn biết có thể có thông báo. Ngón tay tôi chạm vào cạnh máy rồi rút lại. Tôi quay sang tưới cây. Nước rơi xuống lớp đất khô, thấm vào rất chậm. Một giọt trượt ra ngoài đĩa lót. Tôi lấy giấy lau.
Cách viết nhật ký cảm xúc mà không ép mình phải hiểu ngay
7:05, tôi viết thêm bốn dòng theo thứ tự mắt nhìn thấy: rèm cửa, vệt nước, móng tay, tiếng xe. Mỗi dòng chỉ là một vật hoặc một cảm giác trong cơ thể. Không kết luận. Không khuyên nhủ. Khi chữ thứ tư hiện ra, vai tôi hạ xuống một chút. Rất ít. Nếu không để ý, tôi sẽ bỏ qua.
Tôi gạch đầu dòng:
- Điều mình đang tránh: mở một cuộc trò chuyện.
- Điều mình có thể làm trước: rửa mặt.
- Điều không cần làm ngay: trả lời thật hay.
Ba dòng ấy không giải quyết buổi sáng. Nhưng chúng làm buổi sáng có cạnh để tôi vịn vào. Tôi đóng nắp bút, rồi mở lại vì nhớ ra một câu nữa: “Nếu trả lời, mình được phép trả lời ngắn.”
Một đoạn mở đầu đủ nhỏ cho ngày nặng
Sau khi rửa mặt, tôi quay lại bàn. Vệt nước trên gỗ đã nhạt hơn. Tôi lật sổ sang trang mới và viết một đoạn ngắn, như để gửi cho chính mình của vài giờ sau: “Sáng nay mình chậm. Mình đã nghe tiếng xe rác, lau một vòng nước, tưới cây, và chưa mở điện thoại. Chừng đó vẫn là có mặt.”
Tôi đọc lại. Cụm “có mặt” nghe hơi lớn, nên tôi gạch đi. Tôi thay bằng: “Chừng đó vẫn là ngồi đây.” Câu mới thấp hơn. Gần mặt bàn hơn. Tôi tin nó hơn.
Nếu cần một lối vào nhẹ hơn, anh có thể đọc thêm ở mục Nhật ký cảm xúc. Còn với tôi, sáng nay kết thúc bằng việc lật điện thoại lên. Không trả lời ngay. Chỉ nhìn thông báo, đặt máy xuống, và viết thêm giờ ở góc trang: 7:22.



