Đi tiếp trong nắng sớm

Đi tiếp trong nắng sớm

Đi tiếp trong nắng sớm

Sáng nay mình dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng mỏng rơi xuống bậu cửa, vàng nhẹ như mật ong.

Gió khẽ luồn qua tán cây trước hiên, mang theo mùi đất ẩm còn sót lại sau cơn mưa đêm.

Mọi thứ chậm rãi đến lạ, như thể thế giới cũng đang nhắc mình đi chậm thôi, nhưng đừng dừng lại.

Mình pha một tách trà ấm, nghĩ về những dự định còn dang dở. Những ước mơ nhỏ bé vẫn cất trong tim.

Có lúc mệt thật, có lúc muốn nằm yên chẳng làm gì, nhưng rồi lại tự nhủ, thử thêm một chút nữa thôi.

Thêm một bước chân, thêm một lần cố gắng.

Biết đâu ở cuối con đường mờ sương kia, là người mình muốn gặp, là phiên bản mình luôn mong trở thành.

Những điều mình âm thầm làm hôm nay, có lẽ mai này sẽ nở hoa dịu dàng. Nghĩ vậy, lòng bỗng nhẹ như nắng sớm.

“Cứ đi chậm thôi, nhưng đừng ngừng lại, hoa sẽ nở đúng mùa của nó.”

Comments

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *