Có những buổi chiều rất yên
Khi nắng chạm nhẹ lên bậu cửa và gió khẽ lùa qua tán cây trước nhà, chị lại nhớ đến em – cô bé của những năm tháng cũ. Cô bé từng đứng lặng trong góc nhà mỗi khi những cuộc cãi vã vang lên, đôi mắt còn quá nhỏ để hiểu hết mọi điều nhưng trái tim lại đủ nhạy cảm để cảm nhận mọi vết nứt.
Chị vẫn luôn muốn nói với em một lời xin lỗi thật dịu dàng. Xin lỗi vì ngày đó đã không thể ôm em sớm hơn, không thể che bớt cho em những tiếng động ồn ào của người lớn, để em không phải một mình nghe hết những điều vượt quá tuổi của mình.
Chị biết đã có những ngày em khép cửa phòng thật khẽ, để nước mắt rơi trong im lặng. Ngoài kia trời có thể vẫn xanh, nắng vẫn rơi trên mái nhà, nhưng trong lòng em lại giống như một buổi chiều nhiều mây. Những vết thương cũ đôi khi chưa kịp lành thì những nỗi buồn mới lại đến, khiến em nhiều lần nghĩ rằng mình quá nhỏ bé giữa thế giới này, rằng cảm xúc của mình chẳng đủ lớn để ai đó lắng nghe.
Ba mẹ đã cãi nhau từ rất lâu trước khi mọi thứ thật sự kết thúc
Đến khi chị học xong lớp 10, chuẩn bị bước sang lớp 11 thì tờ giấy ly hôn mới xuất hiện, nhưng chị biết với em, câu chuyện ấy đã vỡ từ rất lâu rồi. Có những điều người lớn gọi là quyết định, nhưng với một đứa trẻ, đó chỉ đơn giản là một cơn mưa dài chưa biết khi nào tạnh.
Thế nhưng, giữa tất cả những ngày mưa đó, em vẫn đi tiếp. Vẫn thức dậy mỗi sáng, vẫn đến trường, vẫn lặng lẽ lớn lên như một cái cây nhỏ trong gió. Và vì em đã không bỏ cuộc vào những ngày khó khăn nhất, nên chị của hôm nay mới có thể ngồi đây, trong một buổi chiều yên ả, nghe tiếng lá xào xạc và viết vài dòng cho em.
Nếu có thể quay lại, chị chỉ muốn bước đến thật nhẹ, như một cơn gió đầu hè, rồi ôm em thật chặt. Chị sẽ nói với em rằng em không hề yếu đuối. Em chỉ là một cô bé đã phải học cách mạnh mẽ sớm hơn những đứa trẻ khác. Và từ bây giờ, khi những buổi hoàng hôn dịu dàng khép lại một ngày, chị sẽ học cách ở bên em, bảo vệ em, lắng nghe em — theo cách mà ngày xưa đáng lẽ phải có người làm như vậy.
Bởi vì sau tất cả, cô bé năm ấy vẫn xứng đáng được yêu thương. Và may mắn thay, chị của hôm nay đã đủ lớn để bắt đầu làm điều đó.
“Em không yếu đuối đâu, em chỉ là cô bé đã phải mạnh mẽ quá sớm.”


Để lại một bình luận