chữa lành tâm hồn bên luống rau

Chữa Lành Tâm Hồn Bên Luống Rau Mới Xới

Chữa lành tâm hồn bên luống rau bắt đầu lúc 6:12 sáng, khi An đứng trước mảnh đất nhỏ sau nhà và không biết nên đặt bàn tay vào đâu. Đêm qua có mưa. Đất sẫm màu, ẩm ở những đường nứt mỏng. Mấy lá húng quế cúi xuống, trên mép lá còn giữ vài giọt nước như chưa kịp quyết định rơi.

Cánh cửa bếp phía sau vẫn mở hé. Trên bàn, cái khăn lau tay màu kem nằm vắt qua thành ghế. An nhìn nó một lần, rồi nhìn xuống đôi dép nhựa dính bùn của mình. Cô đã đi ra vườn mà không mang găng.

Việc đó nhỏ thôi. Nhưng sáng nay, nó làm cổ tay cô căng lên.

Chữa lành tâm hồn bên luống rau sau một đêm mưa

6:18.

An cầm cái bay sắt. Cán gỗ hơi ẩm, có một vết nứt cũ chạy dọc thân. Cô dùng đầu bay xới nhẹ lớp đất trên cùng. Đất tách ra thành từng mảng mềm. Mùi ẩm bốc lên, lẫn mùi lá dập và một chút mùi sắt từ lưỡi bay.

Mùi đó làm cô khựng lại.

Năm mười hai tuổi, An từng làm đổ một chậu cây trong sân nhà cũ. Chậu sứ vỡ làm ba mảnh. Đất tràn ra nền gạch đỏ. Mẹ đứng ở cửa, tay còn cầm rổ rau chưa nhặt xong. Mẹ không mắng ngay. Chỉ nói: “Con lúc nào cũng làm mọi thứ rối lên.”

Câu ấy không lớn tiếng. Vì không lớn tiếng nên nó nằm lâu hơn.

Từ đó, mỗi khi chạm vào thứ gì dễ vỡ, An thường làm rất chậm. Chậm đến mức người khác sốt ruột. Cô lau bàn quá kỹ. Gấp khăn quá thẳng. Đặt ly nước cách mép bàn xa hơn cần thiết. Nếu có gì rơi, cô xin lỗi trước cả khi nhìn xem nó có hỏng không.

Khi bàn tay run trên cán bay nhỏ

6:27.

Cái bay trượt khỏi tay An một chút. Lưỡi bay chạm vào viên gạch viền luống rau, kêu một tiếng khô. Vai cô nhấc lên ngay. Cô quay đầu về phía cửa bếp dù không có ai đứng đó.

Không có tiếng mẹ. Không có câu nào rơi xuống.

Chỉ có tiếng nước nhỏ từ mái hiên xuống cái thau nhựa. Tóc mái của An dính vào thái dương. Cô dùng mu bàn tay quệt đi, để lại một vệt đất mờ gần chân tóc.

Minh bước ra sau vài phút sau đó. Anh mang theo hai cái cốc thủy tinh, một cốc nước lọc và một cốc trà loãng. Anh không hỏi vì sao cô đứng im. Anh đặt cốc lên bậc thềm, rồi ngồi xổm cách luống rau một khoảng vừa đủ.

“Đất hôm nay mềm,” anh nói.

An gật đầu. Cổ họng cô vẫn chặt.

Minh nhặt một chiếc lá úa bỏ vào lòng bàn tay. “Nếu trồng rau cải ở góc này, chắc phải xới sâu hơn chút.”

An nhìn nơi anh chỉ. Góc đất sát tường có nhiều rễ cũ. Cô biết mình nên cắm bay xuống. Một phần trong cô muốn đứng dậy, vào nhà rửa tay, gấp lại cái khăn trên ghế cho thẳng. Làm việc nào sạch hơn. Ít sai hơn.

Luống rau mới xới và ký ức không cần giấu dưới đất

6:41.

An đặt mũi bay vào góc đất sát tường. Lần đầu, cô chỉ ấn xuống được một đoạn ngắn. Đất bật lên, bắn vài hạt vào mu bàn chân. Cô nín thở.

Minh không đưa tay giúp. Anh chỉ kéo cái rổ tre lại gần, để chỗ cô nhổ rễ cũ.

An thử lần nữa. Sâu hơn một chút. Một đoạn rễ nâu hiện ra, ngoằn ngoèo, dính đất ướt. Cô dùng tay không nắm lấy nó. Đất chui vào kẽ móng tay. Cảm giác mềm và lạnh làm bụng cô co lại, nhưng lần này cô không rút tay về ngay.

“Hồi nhỏ em làm vỡ một chậu cây,” cô nói.

Câu đó đi ra rất nhỏ. Nhỏ đến mức chính cô tưởng mình chưa nói.

Minh nhặt thêm một chiếc lá úa. “Ừ.”

An chờ một câu hỏi. Không có. Sự không hỏi ấy làm cô hơi bực, rồi đỡ sợ. Cô kéo đoạn rễ lên. Nó đứt ở giữa, để lại nửa còn lại trong đất.

“Mẹ bảo em làm mọi thứ rối lên,” An nói tiếp.

Minh nhìn luống rau, không nhìn thẳng vào mặt cô. “Câu đó chắc nặng.”

An cười một tiếng ngắn. Không hẳn là cười. Giống hơi thở va vào răng.

Một hàng cải chưa thẳng cũng được

6:58.

Hai người gieo hạt cải. An dùng ngón trỏ vạch một rãnh nông. Đường rãnh hơi cong ở đoạn giữa vì cô né một viên sỏi. Trước đây, cô sẽ sửa lại. Sẽ dùng bay kéo đất cho thẳng, rồi làm lại từ đầu nếu cần.

Sáng nay, cô chỉ nhặt viên sỏi ra và đặt nó bên mép luống.

Hạt cải nhỏ, gần như trượt khỏi đầu ngón tay. An rắc chậm. Có chỗ dày, có chỗ thưa. Minh cầm bình tưới, chờ cô lùi lại rồi mới nghiêng vòi. Nước rơi xuống thành những chấm mịn, làm đất sẫm hơn.

An nhìn bàn tay mình. Đất bám quanh móng. Một vệt bùn khô bắt đầu kéo da lại. Cô muốn đi rửa. Nhưng cô cũng muốn đứng thêm một chút để nhìn luống rau vừa bị làm rối theo cách có thể sống được.

7:16, nắng lọt qua hàng rào. Không nhiều. Chỉ một vệt mỏng nằm ngang cán bay.

An cúi xuống, dùng lòng bàn tay phủ đất lên đoạn rãnh cuối cùng. Động tác vụng. Một hạt cải bị lộ ra. Cô nhìn nó, rồi lấy rất ít đất che lại. Không đào tung cả hàng.

Chữa lành tâm hồn bên luống rau không phải là biến một ký ức cũ thành câu chuyện đẹp. Nó là buổi sáng An để đất dính vào tay mà chưa vội lau sạch, để một hàng cải hơi cong nằm yên trong vườn, và để câu nói năm mười hai tuổi không còn là thứ duy nhất quyết định cách cô chạm vào mọi vật. Có thể đọc thêm những mảnh cùng nhịp ở Khu vườn của em, hoặc xem một góc nhìn về ký ức và cơ thể tại American Psychological Association.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *