nhật ký cảm xúc khi ngồi cạnh đôi giày

Nhật ký cảm xúc khi ngồi cạnh đôi giày ướt

Nhật ký cảm xúc khi ngồi cạnh đôi giày bắt đầu lúc 7:18 tối, ngay sau khi tôi đóng cửa phòng và nghe nước nhỏ từ mũi giày xuống nền gạch. Mưa ngoài đường không lớn, nhưng đủ làm hai chiếc giày vải sẫm màu hơn, nặng hơn, giống như chúng đã đi thay tôi một đoạn rất dài.

Tôi không cởi áo khoác ngay. Tôi ngồi xuống bậc cửa, đặt túi bên cạnh, nhìn đôi giày ướt nằm lệch nhau. Chiếc trái quay vào tường. Chiếc phải hướng ra ngoài, dây giày dính một mẩu lá nhỏ.

Nhật ký cảm xúc khi ngồi cạnh đôi giày sau một cơn mưa

7:23.

Tôi lấy khăn giấy lau mũi giày. Giấy mềm ra rất nhanh, rách ở giữa ngón tay. Tôi thay tờ khác. Lau chậm hơn.

Cả ngày hôm nay, tôi cũng làm nhiều việc với tốc độ như tờ giấy đầu tiên: nhanh, căng, tưởng là xong, rồi rách ở chỗ không ai thấy. Buổi sáng, tôi uống cà phê khi còn đứng. Buổi trưa, tôi trả lời “ổn” trong thang máy. Chiều, tôi đi qua một đoạn đường ngập và cứ bước tiếp, vì phía sau có người đang chờ sang đường.

Đến tối, đôi giày đặt trước mặt mới nói thay phần chân chưa kịp than.

Tôi mở sổ ở trang gần nhất. Dòng đầu: “7:27, đôi giày ướt và cổ chân mình mỏi.”

Bắt đầu từ vật nhỏ trước cửa

7:31.

Cổ chân phải có một vệt đỏ do mép giày cọ vào. Tôi chạm thử. Hơi rát. Không nghiêm trọng. Nhưng rõ ràng.

Tôi viết tiếp: “Có những điều không lớn, nhưng vẫn cần được tháo ra.”

Viết xong, tôi cúi xuống tháo dây giày. Nút dây bị siết chặt vì nước mưa. Tôi phải dùng móng tay nới từng chút. Khi nút mở ra, thân giày mềm xuống trong tay. Cảm giác đó làm tôi thở ra, không dài, chỉ đủ nghe.

Tôi nhận ra mình đã giữ nhiều nút thắt như vậy trong người: một câu nói bị hiểu lầm, một cuộc gọi chưa muốn bắt máy, một tin nhắn đọc xong mà chưa biết để đâu. Không cái nào đủ lớn để kể thành chuyện. Nhưng cộng lại, chúng làm bước chân nặng.

Khi đôi giày ướt giúp gọi tên một ngày dài

7:44.

Tôi đặt hai chiếc giày lên một tờ báo cũ. Mực in dính nhẹ vào mép đế. Tôi nhét giấy khô vào bên trong, không nhồi quá đầy. Chỉ đủ để giày giữ dáng trong lúc khô dần.

Trong sổ, tôi kẻ ba dòng:

“Đôi giày: ướt ở mũi.”

“Cổ chân: có vệt đỏ.”

“Ngưỡng cửa: lạnh.”

Ba dòng này không giải thích vì sao tôi mệt. Nhưng chúng làm sự mệt có chỗ đứng. Nó không còn tràn khắp phòng. Nó nằm ở mũi giày, ở cổ chân, ở viên gạch sát cửa.

Một chỗ khô chậm cũng được

8:02.

Tôi thay áo. Pha một ly nước ấm. Khi quay lại, đôi giày vẫn ướt. Tất nhiên. Không có thứ gì khô chỉ vì mình đã nhận ra nó ướt.

Nhưng tôi không còn muốn đá chúng vào gầm tủ để khỏi nhìn thấy. Tôi kéo chúng ra gần ban công, nơi có gió. Chiếc trái đặt song song với chiếc phải. Mẩu lá nhỏ được gỡ ra và bỏ vào thùng rác.

Tôi viết câu cuối: “Nhật ký cảm xúc khi ngồi cạnh đôi giày cho mình một cách kết thúc ngày: tháo dây trước, hong khô sau.”

Tôi đóng sổ, nhưng không cất ngay. Nó nằm trên bậc cửa thêm một lúc, cạnh đôi giày đang nhỏ nước ít dần.

Nếu muốn viết tiếp từ những vật rất nhỏ trong ngày, có thể ghé Nhật ký cảm xúc, hoặc đọc thêm về tác dụng của expressive writing tại American Psychological Association.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *