Gói ghém những kỷ niệm cũ

Gói ghém những kỷ niệm cũ để học cách thương mình

Chiều nay Sài Gòn đổ cơn mưa nhẹ, tôi ngồi lại một mình, chậm rãi soạn lại những món đồ cũ trong ngăn kéo. Có đôi giày em tặng tôi vẫn hay mang đi làm, vài chiếc áo sơ mi em chọn màu tôi mặc rất hợp, và cả những món đồ lặt vặt hằng ngày giờ đây được gom lại, đặt ngăn nắp vào một chiếc hộp nhỏ.

Tôi khẽ cầm chiếc nhẫn “kỷ niệm” ngày nào lên. Nhớ hôm đó, hai đứa mình lang thang ngoài phố, em đưa nhẫn cho tôi rồi cười thật tươi. Lúc ấy tôi còn nói đùa: “Anh đồng ý!”, cứ ngỡ chuyện mình sẽ là một cái kết tròn trịa. Chiếc vòng tay mình từng gọi là “đính ước”, hứa sẽ không bao giờ rời xa, giờ cũng nằm im lìm trên lòng bàn tay. Tôi tháo nó ra, không phải vì ghét bỏ, mà vì đã đến lúc trả nó về với một góc riêng của kỷ niệm.

Thú thật, tôi thấy tiếc nhiều lắm. Tiếc vì mình đã dành hết lòng để yêu một người, chăm chút từng chút một cho mối quan hệ này nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể cùng nhau đi tiếp. Hóa ra, để yêu một đời tử tế, để đi đến tận cùng với nhau, ngoài tình yêu còn cần cả một chữ duyên.

Tôi trân trọng tất cả những gì chúng ta đã có. Những món quà này là thật, tình cảm ngày ấy cũng là thật. Chỉ là, chuyến xe này tôi và em chỉ đồng hành được đến đây thôi. Gấp lại những món đồ cũ, tôi cũng xin phép được đóng lại một chương đời. Chào em, chào những ngày chúng ta đã từng là của nhau.

Chuyện mình chỉ đến thế, cảm ơn em vì đã là một phần kỷ niệm thật đẹp trong anh.