Căn phòng nhỏ và bình yên – minh họa cho series Căn Phòng Nhỏ Của Mình chặng 36

Căn Phòng Nhỏ Và Bình Yên – Căn Phòng Nhỏ Của Mình Chặng 36

Chiều muộn. Khoảng 5 giờ rưỡi.

Mộc đứng trước cửa sổ, tay cầm đầu dây rèm — nhưng không kéo hết.

Để lại một vệt sáng. Chừng một gang tay. Ánh nắng cuối chiều lọt qua đó, vẽ lên sàn gỗ một đường vàng nhạt, hơi nghiêng.

Căn phòng nhỏ và bình yên — Mộc đã hiểu hai thứ đó không đến từ việc kéo hết rèm, tắt hết đèn, dọn cho thật gọn. Chúng đến từ những khoảnh khắc như thế này. Một vệt sáng còn ở lại.


Trước đây Mộc hay kéo rèm kín. Như một cái phản xạ — vào phòng là kéo rèm, tắt đèn cửa sổ, khóa thế giới bên ngoài lại. Không phải vì sợ. Chỉ là — cần cảm giác không ai nhìn vào.

Cảm giác đó từng giúp được. Phòng tối đôi khi là nơi an toàn nhất.

Nhưng dần dần Mộc nhận ra — tối hoàn toàn không phải là bình yên. Tối hoàn toàn chỉ là tối. Bình yên thực ra cần chút gì đó để nhìn vào.


Sắp xếp lại để ở lại, không phải để trốn

Mộc bắt đầu sắp xếp lại căn phòng từ tuần trước. Không phải vì có khách. Không phải vì chụp ảnh. Chỉ là muốn.

Bàn học được đẩy sát cửa sổ hơn một chút. Sách xếp lại — không theo màu, chỉ theo thứ hay đọc gần đây nhất. Góc đặt đèn bàn được dọn bớt — không còn cái cốc cũ và mấy tờ giấy nháp không liên quan.

Nhưng điều Mộc không dọn là cái gối nhỏ ở góc ghế — cái gối đã ngồi đó từ hồi năm ba, màu đã phai, vẫn cứ để đó.

Một số thứ không cần dọn. Chỉ cần được nhìn thấy.


5:42 chiều.

Mộc ngồi xuống ghế. Ánh đèn vàng từ đèn bàn hòa với vệt nắng còn lọt qua rèm. Trên bàn, quyển sổ mở ra — trang trắng, chưa viết gì.

Mộc cầm bút lên. Đặt xuống. Cầm lên lại.

Rồi viết một dòng, nhỏ, ở góc trên trang:

“Hôm nay ở lại được.”

Không viết thêm gì nữa.


Căn phòng nhỏ và bình yên — một vệt sáng là đủ

Có những ngày Mộc đã nghĩ: nếu dọn hết, sắp xếp hết, làm phòng thật gọn thật đẹp — thì sẽ thấy bình yên hơn.

Nhưng không phải vậy. Dọn hết đôi khi chỉ là chạy trốn theo một cách khác. Bận tay để khỏi nghĩ.

Bình yên thực ra nhỏ hơn. Nó nằm ở cái khoảnh khắc không kéo rèm hết. Để ánh sáng còn một vệt. Ngồi xuống không vì phải làm gì, chỉ vì muốn ở đây một lúc.

Căn phòng nhỏ — không cần hoàn hảo. Chỉ cần có chỗ để ở lại.


6:08 chiều.

Nắng đã tắt. Vệt sáng trên sàn mờ dần rồi biến mất. Đèn bàn vẫn bật, ánh vàng nhạt phủ lên mặt bàn, lên trang sổ còn mở.

Mộc ngồi thêm một lúc trong ánh đèn đó.

Không ngủ. Không làm gì. Chỉ ngồi.

Đó là điều mà vài tháng trước Mộc không nghĩ mình làm được — ngồi trong phòng mình mà không muốn ra khỏi đây ngay.

Bây giờ thì được rồi.


Mỗi căn phòng là một nơi để học cách ở lại. Đọc thêm tại series Căn Phòng Nhỏ Của Mình.

moc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *