Những Đêm Không Ngủ – Chặng 61: Tiếng Nước Trong Bếp
mất ngủ vì tiếng nước trong bếp đến lúc 2:19, không thành tiếng rõ, chỉ là một nhịp nhỏ rơi vào nền gạch.
An mở mắt. Căn phòng không sáng như đêm trước. Mép rèm vẫn hở một đường mảnh, nhưng vệt sáng nằm dưới chân tủ, không chạm vào giường. Cô nghe thêm một giọt nữa. Rồi một khoảng im.
Cổ tay cô lạnh dưới mép chăn.
Mất ngủ vì tiếng nước trong bếp lúc nửa đêm
mất ngủ vì tiếng nước trong bếp kéo An ra khỏi giường bằng một việc rất cũ: kiểm tra. Hồi nhỏ, mẹ từng bật dậy nếu vòi nước chưa vặn chặt. Tiếng dép nhựa của mẹ đi qua hành lang luôn dừng trước cửa phòng An vài giây.
An khi ấy giả vờ ngủ. Mắt nhắm, vai cứng. Nếu mẹ mở cửa, cô sẽ nghe câu: “Con lại quên rồi phải không?” dù vòi nước không phải lúc nào cũng do cô dùng.
2:23. An bước ra bếp. Nền gạch mát. Chiếc cốc thủy tinh nằm cạnh bồn rửa, miệng úp xuống khăn lau. Một giọt nước từ vòi rơi vào lòng chậu inox, tạo thành tiếng rất mỏng.
Mất ngủ vì tiếng nước trong bếp và chiếc cốc úp cạnh bồn
Cô vặn vòi thêm một chút. Tay nắm kim loại rít nhẹ. Tiếng nhỏ giọt dừng lại, nhưng An vẫn đứng đó. Trên thành bồn có một vệt nước chạy dài như sợi tóc.
Mất ngủ vì tiếng nước trong bếp không nằm ở cái vòi nữa. Nó nằm ở chiếc cốc. An nhấc cốc lên, định lau khô rồi cất vào tủ. Động tác ấy quen đến mức cô đã mở sẵn cánh tủ trên.
Bên trong tủ, các ly xếp thẳng. Cô nhìn khoảng trống ở hàng đầu. Rồi nhìn lại chiếc khăn dưới tay. Khăn đã ẩm, góc vải sẫm màu.
An khép tủ lại. Cô lau đúng vệt nước trên thành bồn, không lau cả mặt bếp. Chiếc cốc được đặt trở lại trên khăn, lần này nằm nghiêng để miệng cốc không chạm hẳn xuống vải.
2:31. Cô tắt đèn bếp. Trong bóng tối, máy lạnh phòng ngủ vẫn chạy đều. An không quay lại kiểm tra vòi lần thứ hai. Khi đi ngang bàn ăn, cô chạm nhẹ vào lưng ghế bị lệch và chỉ đẩy nó vào một nửa.
Lên giường, cô để bàn chân chạm sàn thêm vài giây rồi mới kéo chăn. Tiếng bếp im. Chiếc cốc vẫn ở đó. An biết vậy, và không đứng dậy nữa.
Tham khảo thêm về tiếng ồn ban đêm và giấc ngủ tại Sleep Foundation.







