Chữa Lành Tâm Hồn Khi Đặt Lại Viên Gạch Lệch
Chữa lành tâm hồn khi đặt lại viên gạch lệch bắt đầu vào 4:16 chiều, khi Linh bước ra vườn với một chiếc bay nhỏ và phát hiện mũi dép mình cứ mắc vào cùng một chỗ.
Viên gạch lát cạnh luống húng quế nhô lên khỏi mặt đất chừng nửa đốt ngón tay. Không cao. Không đủ để gọi là hỏng. Nhưng đủ để mỗi lần đi ngang, bàn chân cô khựng lại, người hơi chúi về phía trước, tay tự động đưa ra như sắp phải vịn vào một ai đó.
Linh đứng im. Con mèo vàng nhà bên nhảy qua hàng rào, đáp xuống chậu đất trống rồi đi tiếp, không nhìn cô. Gió cuối chiều thổi qua giàn mướp, làm sợi dây buộc cũ cọ vào thanh tre. Tiếng cọ nhỏ, khô, đều.
Cô đã nhìn thấy viên gạch lệch từ tuần trước. Mỗi ngày đi qua, cô đều tự nhủ tối sẽ sửa. Tối đến, cô đóng cửa sau, rửa tay, úp điện thoại xuống bàn và quên.
Chữa lành tâm hồn trong khu vườn không phải là làm mọi thứ thẳng lại
4:22. Linh ngồi xổm xuống. Đầu gối trái kêu một tiếng rất nhẹ. Cô đặt chiếc bay bên cạnh viên gạch, rồi chưa làm gì ngay. Mặt gạch có một vệt rêu mỏng ở mép, màu xanh sẫm hơn màu lá húng quế. Giữa hai viên gạch có vài hạt đất khô và một cánh hoa giấy rơi từ nhà bên.
Cô đưa tay phủi cánh hoa ra. Ngón tay chạm vào rêu. Lạnh.
Cái lạnh ấy kéo cô về một buổi sáng rất lâu trước, khi cô còn đứng ở sân nhà cũ, tay cầm chổi, nghe tiếng người lớn nói sau lưng rằng cô làm gì cũng lóng ngóng. Hồi đó, có một viên gạch trước bậc thềm cũng lệch. Mỗi lần ai vấp, họ nhìn xuống đất trước, rồi nhìn cô sau. Như thể một đứa trẻ có thể làm mặt sân phẳng lại chỉ bằng việc biết điều hơn.
Linh rút tay về. Lòng bàn tay dính đất ẩm. Cô chà nhẹ vào ống quần, để lại một vệt nâu nhỏ.
Trong vài giây, cô muốn đứng dậy. Để mai. Để hôm nào có người khỏe hơn. Để khi trong người không còn cảm giác bị gọi tên dù chẳng ai gọi.
Nhưng chiếc bay vẫn nằm đó. Cán gỗ cũ, phần sơn bong thành một mảng bằng móng tay. Linh cầm lên.
Viên gạch lệch và phản ứng cũ của cơ thể
Cô lách mũi bay vào mép gạch. Đất khô cứng hơn cô tưởng. Lần đầu, mũi bay trượt ra, cạo vào mặt gạch một đường xám. Âm thanh ấy làm vai cô co lại.
Không ai nói gì. Chỉ có giàn mướp, con mèo vàng đang liếm chân sau, và tiếng xe máy xa dần ngoài ngõ.
Linh thử lần nữa, chậm hơn. Cô không nạy mạnh. Chỉ ấn xuống từng chút, cho đất tách ra. Một con kiến đen bò lên mép gạch rồi biến mất trong kẽ hở. Cô dừng tay để nó đi qua.
4:31. Viên gạch nhúc nhích. Rất ít. Nhưng có.
Điện thoại trong túi tạp dề rung một lần. Linh không lấy ra. Cô biết nếu nhìn màn hình, cô sẽ đứng dậy, trả lời một tin nhắn không gấp, rồi quay lại thấy vườn đã tối. Cô để tiếng rung tắt trong lớp vải.
Cô nhấc viên gạch lên. Bên dưới là một khoảng đất lún, có rễ cỏ mảnh quấn ngang. Mùi đất ẩm bật ra, gần giống mùi sau cơn mưa nhưng nặng hơn, kín hơn. Linh đặt viên gạch sang một bên, mặt dưới lấm tấm những hạt đất bám dai.
Chữa lành tâm hồn khi sửa một việc nhỏ vừa đủ
Cô lấy thêm đất từ chậu bỏ không. Không nhiều. Một nắm đầu tiên rơi xuống hố, vỡ ra thành mấy cục nhỏ. Cô dùng tay dàn đều. Đất chui vào kẽ móng. Một sợi tóc rơi xuống má, cô nghiêng đầu hất ra, không đưa tay lên vì tay đang bẩn.
Ngày trước, mỗi lần làm sai, Linh thường sửa quá tay. Lau một cái bàn thì lau cả căn bếp. Nhắn nhầm một câu thì viết thêm năm câu giải thích. Làm ai nhíu mày thì thức đến khuya nghĩ xem nên trở thành kiểu người nào để lần sau không gây phiền nữa.
Chiều nay, cô chỉ thêm một nắm đất. Rồi đặt thử viên gạch xuống.
Nó vẫn lệch.
Linh thở ra qua mũi. Không dài. Không đẹp. Chỉ là một hơi thở có lẫn chút bực. Cô nhấc lên, gạt bớt đất ở góc phải. Đặt xuống lần nữa. Viên gạch nằm thấp hơn một chút, nhưng vẫn còn kênh ở mép gần luống húng quế.
Con mèo vàng đến gần, ngửi chiếc bay. Linh nói nhỏ: “Đừng đứng đó.” Nó nhìn cô, chớp mắt, rồi nằm xuống cạnh chậu đất như thể khu vườn thuộc về nó từ đầu.
Cô bật cười. Tiếng cười ngắn, chưa kịp thành vui, nhưng làm cổ họng bớt căng.
4:47. Lần thứ ba, viên gạch nằm xuống gần bằng với những viên xung quanh. Không hoàn hảo. Nếu nhìn nghiêng vẫn thấy một mép cao hơn. Nhưng khi Linh đặt bàn tay lên và ấn nhẹ, nó không lắc.
Cô đứng dậy, thử bước qua. Dép không mắc nữa.
Một lối đi nhỏ không cần ai chứng kiến
Linh đi từ cửa sau ra luống húng quế, rồi quay lại. Lần đầu, cô nhìn xuống chân. Lần thứ hai, cô nhìn sang chậu hoa giấy. Lần thứ ba, cô cầm bình tưới, bước qua viên gạch mới đặt lại mà không dừng.
Nước từ bình tưới rơi xuống đất thành những hạt tròn. Một ít bắn lên mu bàn chân cô. Lạnh. Cô tưới chậm quanh gốc húng quế, tránh làm dập những lá non vừa lên.
Sau đó, Linh lấy điện thoại ra. Tin nhắn chỉ là quảng cáo giao hàng. Không có chuyện khẩn. Không có ai đang đợi cô sửa mình trong vòng ba phút.
Cô mở trình duyệt, đọc vài dòng về cách cơ thể lưu lại phản ứng sau trải nghiệm căng thẳng trên trang American Psychological Association. Đọc đến đoạn nói phản ứng có thể xuất hiện trước cả suy nghĩ, cô nhìn xuống bàn tay mình. Đất vẫn còn trong kẽ móng. Bàn tay ấy đã co lại, rồi vẫn làm tiếp.
5:06. Nắng rút khỏi hàng rào. Linh rửa chiếc bay dưới vòi nước ngoài sân. Đất trôi xuống thành dòng nâu nhạt, mắc lại ở miệng cống vài giây rồi biến mất. Cô không kỳ cọ cán bay cho sạch hẳn. Vết bong sơn vẫn ở đó.
Trước khi vào nhà, cô quay lại nhìn lối đi. Viên gạch không sáng hơn, không mới hơn. Nó chỉ nằm đúng chỗ hơn một chút.
Có lẽ có những ngày, chữa lành tâm hồn khi đặt lại viên gạch lệch chỉ là như vậy: không phá cả khu vườn để lát lại từ đầu, không bắt mình quên hết những lần từng vấp, chỉ cúi xuống với một chiếc bay nhỏ, thêm bớt một nắm đất, rồi thử bước qua.
Linh tắt vòi nước. Cánh cửa sau khép lại không khóa ngay. Trong vườn, con mèo vàng vẫn nằm cạnh chậu đất, đuôi đập nhẹ xuống nền gạch vừa đủ bằng.







