truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ - Truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ dưới chân kệ

Truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ dưới chân kệ

Truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ dưới chân kệ bắt đầu lúc 6:12, khi An kéo chiếc kệ gỗ ra khỏi góc tường và nghe một tiếng cạ rất nhỏ dưới nền.

Cô cúi xuống. Một mảnh gạch men màu trắng nằm sát chân kệ, cạnh sắc đã cùn vì bụi. Trên mặt gạch có một vệt xanh nhạt, có lẽ từ chiếc chậu cây bị rơi mùa trước. An nhặt lên bằng hai ngón tay. Mảnh gạch lạnh, mỏng, nhẹ hơn điều cô tưởng.

Phòng khách chưa bật đèn. Nắng sớm chỉ chạm tới mép thảm. Bên ngoài, tiếng xe máy đi qua hẻm kéo dài rồi tắt.

An đặt mảnh gạch lên bàn. Cô nhìn nó như nhìn một lỗi nhỏ đã trốn rất lâu dưới chân đồ đạc.


Truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ và góc nhà ít ai nhìn tới

6:19. An cầm chổi lông gà quét sau lưng kệ. Bụi bay lên thành một lớp mỏng, làm cô hắt hơi hai lần. Dưới sàn còn vài mẩu đất khô, một chiếc kẹp tóc gãy, và nắp bút bi màu đen.

Cô nhớ buổi chiều cái chậu cây rơi. Khi ấy mưa tạt vào cửa sổ. Cô chạy vội, vấp chân bàn, khuỷu tay đẩy trúng chậu. Đất đổ ra nền. Lá non gãy ngang. Mẹ đứng ở cửa bếp, im vài giây rồi nói: “Con lúc nào cũng làm mọi thứ rối lên.”

An đã nhặt đất rất nhanh. Nhanh đến mức móng tay cô cào vào nền gạch. Cô lau sạch vệt nước, dựng lại chậu, cất cây chết vào túi rác trước khi ai nhìn thêm.

Riêng mảnh gạch này, cô không thấy. Nó nằm dưới kệ từ đó.

Một vết vỡ nhỏ làm căn phòng nhớ lại

An lấy khăn ẩm lau mảnh gạch. Vệt xanh nhạt hiện rõ hơn. Nó không phải vết bẩn. Nó giống màu men từ đáy chậu đã in xuống khi va mạnh.

Cô định ném vào thùng rác.

Tay đã mở nắp thùng. Mùi túi rác ẩm bốc lên, lẫn mùi vỏ quýt tối qua. Nhưng ngón tay cô không thả ra.

Mảnh gạch không làm ai bị thương nữa. Cạnh sắc đã mòn. Nó chỉ nằm đó, báo rằng có một chỗ từng vỡ thật. Không phải do cô tưởng tượng. Không phải do cô “làm quá”.

An khép nắp thùng lại.

Cô mở điện thoại, tìm một bài ngắn trên American Psychological Association về khả năng hồi phục sau những va chạm nhỏ và lớn. Cô đọc được vài dòng rồi đặt máy xuống. Điều giữ cô lại không phải câu chữ. Là mảnh gạch trong lòng bàn tay, lạnh dần khi phòng sáng hơn.

Truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ không cần được giấu đi ngay

6:43. An kéo kệ về chỗ cũ nhưng chừa ra một khoảng hở nhỏ để lần sau còn quét được. Chân kệ để lại bốn dấu vuông nhạt trên nền. Cô lấy khăn lau từng dấu. Có dấu không sạch hẳn.

Cô từng thích mọi thứ quay lại đúng vị trí cũ sau một lần lộn xộn. Kệ sát tường. Chậu cây đứng thẳng. Nền nhà không còn vệt. Mặt cô bình thường trước bữa cơm.

Sáng nay, chiếc kệ lệch ra ngoài hai phân. Nhìn hơi kỳ. Nhưng ánh sáng lọt được xuống phía sau.

Giữ lại một bằng chứng nhỏ của điều đã xảy ra

An lấy một chiếc đĩa sứ cũ, đặt mảnh gạch vào đó cùng nắp bút và chiếc kẹp tóc gãy. Cô không biết để làm gì. Chưa phải hộp kỷ niệm. Cũng chưa phải rác.

Điện thoại rung. Tin nhắn của em gái: “Chị còn cái chậu trắng cũ không? Em xin để trồng húng.”

An nhìn ra ban công. Chiếc chậu trắng vẫn ở đó, nghiêng một chút, đáy có vết sứt. Sau lần rơi, cô không trồng gì nữa. Chậu chứa vài viên đá và nước mưa cũ.

Cô gõ: “Còn. Nhưng nó bị sứt đáy.”

Ngón tay dừng trên nút gửi. Câu ấy làm cổ cô hơi cứng. Nói một thứ bị sứt nghĩa là để người khác biết nó không nguyên vẹn. Nghĩa là không phủ khăn lên. Không chụp từ góc đẹp.

Cô gửi.

Em gái trả lời: “Không sao. Lót thêm miếng lưới là được.”

An đọc câu đó hai lần. Rồi cô đứng dậy, mang chậu vào nhà. Nước mưa trong chậu sóng sánh, tràn một ít xuống nền. Lần này cô không cúi xuống lau ngay. Cô đặt chậu cạnh cửa, lấy khăn, lau chậm từ ngoài vào trong.


7:08. Căn phòng có một khoảng trống mới sau kệ. Trên bàn, chiếc đĩa sứ giữ mảnh gạch vỡ nằm im. Nắp bút đen lăn sát mép đĩa. Chiếc kẹp tóc gãy mở ra như một dấu ngoặc chưa khép.

Truyện chữa lành về mảnh gạch vỡ dưới chân kệ không biến buổi sáng thành một câu chuyện đẹp đẽ. Nó chỉ cho An nhìn lại một vật nhỏ bị bỏ quên, rồi nhận ra mình đã dọn cả căn phòng quanh nó suốt nhiều tháng.

Cô rửa tay. Bụi đen trôi xuống lòng bồn. Dưới móng tay vẫn còn một vệt xám mảnh.

An không cạo nó đến đỏ da.

Cô để chiếc kệ lệch hai phân. Cô để chậu sứt bên cửa. Cô để mảnh gạch trong đĩa, nơi ánh nắng có thể chạm tới.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *