Chữa Lành Tâm Hồn Khi Buộc Lại Sợi Dây Mềm
Chữa lành tâm hồn khi buộc lại sợi dây mềm bắt đầu vào một buổi sáng sau mưa, khi An nhìn thấy ngọn mướp non nghiêng hẳn sang một bên, như thể nó đã thức cả đêm mà không biết dựa vào đâu.
6:41.
Nền gạch ngoài hiên còn ướt. Nước đọng thành những vệt mỏng dưới chân bậc cửa. An bước ra chậm, tay cầm chiếc khăn cũ quấn quanh cổ tay vì sợ chạm vào dây kẽm còn lạnh.
Giàn mướp ở cuối vườn không đổ. Nó chỉ lệch. Một thanh tre bị xô ra khỏi chỗ cắm, sợi dây buộc ngang thân cây căng lên, cứa nhẹ vào lớp vỏ xanh.
An đứng yên trước chỗ đó.
Cô nghe tiếng nước nhỏ từ mái tôn xuống chiếc xô nhựa. Từng giọt rơi đều. Cái âm thanh ấy làm cô nhớ đến căn bếp cũ, nơi mẹ thường treo khăn lên móc sau khi vắt quá mạnh, nước nhỏ xuống nền xi măng suốt cả buổi chiều.
Ngày ấy, mẹ nói: “Buộc chặt vào, không thì lại rơi.”
An đã học câu đó rất nhanh.
Chữa lành tâm hồn trong một nút buộc không cần siết chặt
Cô ngồi xổm xuống cạnh gốc mướp. Đất mềm, dính vào mép dép. Lá dưới cùng bị bắn bùn, những đường gân xanh nổi rõ như mạch nhỏ dưới da tay.
Sợi dây cũ là dây nilon trắng, loại dùng để buộc bao gạo. Nó đã ngả màu sau nhiều ngày nắng. Chỗ vòng qua thân cây bị siết thành một vệt lõm mảnh.
An đưa ngón tay vào giữa dây và thân. Không lọt.
Cô rút tay lại.
7:03.
Trong hộp dụng cụ đặt dưới ghế đá, An tìm thấy cuộn dây vải màu nâu nhạt. Dây mềm hơn. Mép hơi xù. Cô mua nó hồi tuần trước, định dùng để buộc mấy chậu cà chua mới trồng nhưng rồi quên mất.
Cô cắt một đoạn dài bằng cẳng tay. Tiếng kéo khép lại nghe khô, nhỏ.
Trước khi tháo dây cũ, An đặt lòng bàn tay đỡ dưới thân mướp. Cây nhẹ hơn cô tưởng. Nó không chống lại. Chỉ rung rất khẽ khi gió lùa qua hàng lá.
Cô tháo nút buộc cũ từng chút một.
Không giật.
Không kéo mạnh.
Chỉ nới ra, vòng này đến vòng khác, cho đến khi sợi dây rời khỏi thân cây và nằm trong lòng bàn tay cô như một con sâu khô.
Vệt lõm trên thân mướp vẫn còn đó.
An nhìn nó lâu hơn cần thiết.
Khi một điểm tựa trở thành chỗ làm đau
Có những thứ ban đầu được đặt vào để giữ. Một cái lịch kín giờ để cô khỏi nằm im quá lâu. Một câu “không sao” để người khác khỏi hỏi thêm. Một thói quen trả lời tin nhắn ngay lập tức để không ai phật ý.
Rồi một ngày, những thứ đó bắt đầu siết.
An không nghĩ thành câu như vậy. Cô chỉ nhìn vệt lõm trên thân mướp và nhớ đến cổ tay mình năm mười bảy tuổi, khi chiếc dây đồng hồ cũ hằn thành vòng đỏ vì cô không chịu nới thêm một nấc.
Hồi đó cô sợ mọi thứ rơi khỏi trật tự. Bút phải nằm ngang mép bàn. Sách phải xếp theo chiều cao. Tin nhắn phải đọc ngay, trả lời ngay. Nếu có ai im lặng lâu hơn thường lệ, cô sẽ mở điện thoại lên, úp xuống, rồi lại mở lên.
Cô gọi đó là cẩn thận.
Nhưng cẩn thận cũng có thể làm đau nếu nó không biết dừng.
Gió thổi qua giàn. Ngọn mướp nghiêng vào cổ tay An. Một chiếc tua cuốn chạm lên da cô, mảnh và ướt.
Cô giật nhẹ.
Rồi cô đặt tay lại.
Chữa lành tâm hồn là học cách giữ vừa đủ
An vòng sợi dây vải quanh thanh tre trước, rồi mới vòng qua thân cây. Cô chừa một khoảng hở bằng đầu ngón tay. Nút buộc nằm lệch sang một bên, không tì thẳng vào vệt lõm cũ.
Cô buộc một lần.
Thấy chặt quá, cô tháo ra.
Buộc lại.
Lần này, thân mướp vẫn đứng được, nhưng khi gió thổi, nó còn lắc nhẹ. Cái lắc ấy làm An bớt căng vai.
7:28.
Từ nhà bên cạnh vọng sang tiếng radio buổi sáng. Ai đó đang đọc tin thời tiết. Mưa có thể quay lại vào chiều tối. An lấy thêm một thanh tre ngắn, cắm xuống đất, không sát gốc. Cô không muốn ép cây thẳng hoàn toàn.
Một bài viết về sức bền tâm lý từng nói con người không nhất thiết phải cứng hơn để đi qua biến động. Có khi cần một điểm tựa biết mềm. An nhớ lơ mơ như vậy, nhưng không mở điện thoại kiểm tra. Sáng nay, câu đó nằm ngay trước mặt cô: một thân mướp non, một sợi dây vải, một khoảng hở nhỏ.
Cô nhặt sợi dây nilon cũ lên, cuộn lại, bỏ vào túi rác. Khi cúi xuống, cô thấy móng tay mình dính đất ở kẽ. Vệt nâu nằm ở đó, rõ ràng, không làm cô khó chịu như mọi khi.
Cô lau tay vào khăn.
Không sạch hết.
Cũng được.
Một khoảng hở cho ngày mai
Trước khi vào nhà, An quay lại nhìn giàn mướp thêm một lần. Ngọn cây đã đứng cao hơn một chút. Không thẳng hẳn. Không đẹp như trong ảnh trên mạng. Nhưng nó không còn bị sợi dây cũ cứa vào thân.
Cô đưa ngón tay vào khoảng hở giữa dây và cây.
Lọt vừa.
An để tay ở đó trong vài giây. Rồi rút ra.
Bên trong nhà, điện thoại rung trên bàn. Một tin nhắn chưa đọc. Cô nghe thấy, nhưng không chạy vào ngay.
Cô đứng thêm một lát dưới mái hiên, nhìn nước nhỏ xuống chiếc xô nhựa, nhìn sợi dây mềm giữ thân mướp đủ gần thanh tre để không gãy, đủ xa để còn lớn lên.
Chữa lành tâm hồn khi buộc lại sợi dây mềm, với An, không phải là tháo bỏ hết mọi điểm tựa.
Chỉ là biết nới một chút trước khi nó thành vết hằn.






