Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 58: Tin Nhắn Trong Hộp Lưu Trữ
Tin nhắn chưa gửi trong hộp lưu trữ hiện lên khi La tìm đoạn chat của tiệm giặt ủi.
Cô kéo xuống quá tay. Mục lưu trữ mở ra, xám và im. Giữa những nhóm cũ, có một tên không đặt biệt danh. Ảnh đại diện vẫn là nền trời chụp nghiêng, xanh nhạt, có một góc mái nhà.
La đặt điện thoại lên bàn. Mặt kính chạm vào gỗ một tiếng cộc nhỏ. Bên cạnh là áo sơ mi mới lấy về, còn mùi nước xả và giấy bọc nilon.
Tin nhắn chưa gửi trong hộp lưu trữ quay lại rất khẽ
Cô mở đoạn chat. Không có tin mới. Dòng cuối cùng là của cô, cách đây nhiều tháng: “Ừ, em hiểu.” Bên dưới, trong ô nhập, vẫn còn một câu nháp mà ứng dụng giữ lại: “Thật ra em không hiểu.”
La không nhớ mình đã gõ nó khi nào. Có thể là một tối mưa. Có thể là sau cuộc gọi chỉ kéo dài bốn phút. Nhưng nhìn dòng chữ nằm đó, cô nhớ cảm giác ngồi ở mép giường, một tay cầm điện thoại, một tay bóc lớp da khô cạnh móng cái.
Trong bài viết về việc buông những mối quan hệ cũ của Psychology Today, La từng đọc rằng có những thứ không biến mất chỉ vì mình cất chúng đi. Hộp lưu trữ của cô giống vậy. Nó không hiện trên màn hình chính, nhưng vẫn ở ngay sau một lần kéo nhầm.
Một câu nháp không cần được gửi để được nhìn thấy
Ngón cái cô chạm vào ô nhập. Bàn phím bật lên. Câu “Thật ra em không hiểu” dịch lên phía trên, rõ hơn. La thấy tim mình đập nhanh ở cổ.
Cô có thể xóa. Cũng có thể gửi. Cả hai nút đều quá gần.
Cô đứng dậy, gấp chiếc áo sơ mi trước. Cổ áo bị lệch một bên. La vuốt mép vải, cài lại chiếc cúc đầu tiên vào lỗ. Mùi nước xả làm mũi cô hơi cay. Cô hít một hơi ngắn, rồi quay lại bàn.
Tin nhắn chưa gửi trong hộp lưu trữ vẫn nằm đó. La bôi đen câu nháp, sao chép vào ghi chú có khóa. Sau đó cô xóa ô nhập.
Tin nhắn chưa gửi trong hộp lưu trữ được cất bằng một cách khác
Màn hình chat trống ở dưới cùng. Không có dấu đang gõ. Không có bong bóng mới. La nhìn khoảng trắng ấy lâu hơn cần thiết.
Cô không xóa cả đoạn chat. Hôm nay cô chưa làm được. Cô chỉ tắt thông báo, bỏ ghim trong mục lưu trữ, rồi kéo tiệm giặt ủi lên trên bằng một tin nhắn hỏi giờ nhận đồ.
8:02. Tin nhắn của tiệm trả lời gần như ngay lập tức. La đọc, ghi giờ lên mảnh giấy nhỏ, dán lên cửa tủ.
Đoạn chat kia vẫn còn trong hộp lưu trữ. Nhưng câu chưa gửi không còn nằm ở ô chờ gửi. Nó nằm trong một ghi chú khóa, dưới một ngày tháng, như một vật đã được đặt xuống thay vì cầm trong tay cả buổi tối.
Chữ ký: la.nkby







