truyện chữa lành về chiếc áo mưa - Truyện chữa lành về chiếc áo mưa treo sau cửa

Truyện chữa lành về chiếc áo mưa treo sau cửa

Truyện chữa lành về chiếc áo mưa bắt đầu vào lúc 6:18, khi tiếng nước từ mái hiên rơi xuống đúng nhịp của một cái đồng hồ chậm pin.

Lam đứng ở cửa bếp, tay còn dính mùi nước rửa chén. Căn phòng chưa sáng hẳn. Cạnh tủ lạnh, chiếc áo mưa màu xanh rêu treo sau cửa phồng lên vì gió lùa qua khe. Nó đã ở đó ba ngày, khô rồi lại ẩm, ẩm rồi lại khô, giống một người không biết có nên bước ra ngoài hay không.

Cô nhìn nó lâu hơn cần thiết. Ngón cái miết vào vệt xước nhỏ trên thành ly. Tiếng mưa làm cổ họng cô thắt lại một nhịp rất nhẹ.

Truyện chữa lành về chiếc áo mưa và buổi sáng không vội

Lam từng ghét áo mưa.

Không phải vì nó nóng. Cũng không phải vì mùi nhựa để lâu trong cốp xe. Cô ghét cảm giác phải mặc nó trong lúc ai đó đứng bên hiên, giọng thấp xuống, nói: “Đi đi, đừng làm mọi chuyện khó hơn.”

Năm ấy, cô mười bảy tuổi. Cơn mưa cũng rơi dày như sáng nay. Chiếc áo mưa trong tay cô bị gấp vội, một góc còn kẹt vào quai cặp. Mẹ đứng sau cánh cửa gỗ. Ba ngồi trong phòng khách, không nhìn ra. Lam nhớ rõ hơn cả là đôi dép nhựa của mình bị nước đẩy trôi lệch khỏi bậc thềm.

Từ đó, mỗi khi trời mưa trước giờ đi làm, cô thường đến sớm hoặc nghỉ hẳn. Cô không nói lý do. Cô chỉ mở điện thoại, gõ một tin nhắn ngắn, rồi úp màn hình xuống bàn.

Sáng nay cũng vậy. 6:24. Điện thoại nằm bên lọ đường. Màn hình sáng lên: “Cuộc họp chuyển sang 8:30 nhé.”

Lam không trả lời ngay. Cô kéo ghế ra, tiếng chân ghế cạ nền gạch nghe khô và nhỏ. Trên bàn có một mẩu bánh mì từ tối qua, đã cứng ở viền. Cô bẻ một góc, đặt vào miệng, nhai chậm. Mùi men cũ trộn với mùi mưa.

Chiếc áo mưa vẫn treo sau cửa.

Khi ký ức cũ không ập đến, chỉ đứng chờ

7:02, Lam mở cửa.

Hơi nước tạt vào mặt. Cô lùi nửa bước, bàn tay tự động nắm chặt mép cửa. Cơ thể luôn nhanh hơn những câu giải thích. Vai cô nâng lên. Hàm khít lại. Một giây sau, cô nhận ra mình đang giữ hơi thở.

Ở hành lang, bà Tư phòng bên đang cột lại túi rác. Bà nhìn chiếc áo mưa sau lưng Lam rồi hỏi:

“Con chưa đi hả?”

Lam lắc đầu.

“Mưa này chút nữa tạnh,” bà Tư nói, rồi buộc thêm một nút vào miệng túi. “Nhưng nếu phải đi thì đi từ từ. Đường trơn.”

Câu đó không có gì đặc biệt. Không dỗ dành. Không hỏi thêm. Bà Tư xách túi rác đi, đôi dép cao su phát ra tiếng bẹp bẹp trên nền ướt.

Lam đứng yên thêm một lúc. Cô nhìn xuống chân mình. Đôi dép trong nhà nằm ngay ngắn, không trôi khỏi bậc thềm nào cả. Cánh cửa phía sau lưng vẫn mở. Bếp vẫn có mùi nước rửa chén. Điện thoại trên bàn vẫn chưa được trả lời.

Cô quay vào, lấy chiếc áo mưa xuống.

Lớp nhựa lạnh chạm vào cổ tay. Lam giũ nhẹ. Một giọt nước mắc ở nếp gấp bắn xuống nền, vỡ thành chấm nhỏ.

Chiếc áo mưa treo sau cửa và một lần bước ra

7:19, Lam mặc áo mưa.

Cô không kéo khóa ngay. Hai tà áo mở ra hai bên, để lộ chiếc áo sơ mi màu kem đã ủi từ tối qua. Cô đứng trước gương nhỏ cạnh cửa, nhìn phần tóc rối bên mang tai. Bàn tay đưa lên định vuốt, rồi dừng lại.

Trong gương, cô không giống cô gái mười bảy tuổi cầm áo mưa trước hiên nhà. Cô cũng không giống người đã nhiều năm rời khỏi mọi cuộc nói chuyện trước khi nó kịp trở nên khó. Cô chỉ là một người phụ nữ buổi sáng, đang chuẩn bị đi qua một đoạn đường ướt.

Lam kéo khóa lên.

Tiếng khóa chạy qua ngực áo nghe sắc và ngắn. Cô nhắn lại: “Em nhận được rồi. Em sẽ đến.”

Gửi xong, cô không úp điện thoại xuống. Cô đặt nó vào túi trong của áo mưa, chỗ gần ngực trái. Bàn tay còn giữ ở đó thêm hai nhịp.

Dưới sân, nước mưa gom thành những vệt bạc quanh bánh xe. Lam dắt xe ra chậm. Khi bánh trước chạm vào vũng nước đầu tiên, cô không quay lại nhìn cửa sổ tầng hai như mọi lần. Cô nhìn xuống tay lái. Ngón tay vẫn hơi cứng, nhưng đã nới ra đủ để bấm còi xin đường.

Một hành động nhỏ để không lặp lại đường cũ

Đến cuối hẻm, Lam dừng lại dưới mái tôn của tiệm tạp hóa. Cô không cần dừng. Đèn xanh vẫn còn mười hai giây. Nhưng cô dừng, đặt một chân xuống đất, để tiếng mưa đi qua tai mình.

Có một chiếc áo mưa trẻ con treo trước quầy, màu vàng, in hình con vịt bị phai một mắt. Gió làm nó xoay nhẹ. Lam nhìn nó và bật cười rất khẽ. Không phải tiếng cười vui. Chỉ là một chút không khí thoát ra khỏi lồng ngực.

Cô mua một gói khăn giấy. Cô trả tiền bằng những đồng xu lẻ trong túi áo. Cô lau giọt nước ở cổ tay, rồi gấp tờ khăn lại làm đôi trước khi bỏ vào thùng rác.

Khi đèn chuyển xanh lần nữa, Lam đi.

Con đường không bớt mưa. Buổi sáng cũng không mở ra điều gì lớn. Nhưng chiếc áo mưa không còn là vật bị treo sau cửa để cô tránh nhìn. Nó phủ lên vai cô. Nó sột soạt theo từng vòng bánh xe. Nó giữ lại một chút ấm ở khuỷu tay.

Đến cơ quan, Lam tháo áo mưa và treo nó lên móc cạnh cầu thang. Nước nhỏ xuống thành một hàng chấm đều trên nền xi măng.

Cô đứng nhìn hàng chấm đó vài giây, rồi lấy điện thoại ra khỏi túi trong. Màn hình không bị úp xuống. Tin nhắn đã gửi vẫn nằm ở đó.

Lam chạm ngón tay vào mép áo mưa, vuốt phẳng một nếp gấp. Rồi cô bước lên cầu thang.

Nếu cần một câu chuyện khác để đi chậm hơn trong những ngày ẩm mưa, bạn có thể đọc thêm ở mục Truyện chữa lành hoặc ghé bài viết về né tránh cảm xúc như một cách gọi tên nhẹ nhàng.

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *