10:14 tối. Ánh đèn huỳnh quang hắt bóng tôi xuống mặt bàn gỗ. Nó đã ở đó, một quyển sổ tay bìa da cũ kỹ mở sẵn, những đường kẻ ngang như những vạch kẻ đường báo hiệu không được vượt qua. Cây bút bi vỏ nhựa xanh nằm chéo trên trang giấy.
Tôi đã ngồi đây hơn bốn mươi phút.
Ngón tay trỏ miết nhẹ lên gáy sổ, cảm nhận từng vết nhám của lớp da bong tróc. Ngày mai có một cuộc họp quan trọng, nhưng não bộ lại không chịu yên. Thay vì chuẩn bị tài liệu, tôi lại muốn tự phân tích quá mức, muốn mổ xẻ cái gốc rễ của sự bồn chồn này.
Tự phân tích quá mức: Viết Ra Hay Để Đó?
Lần cuối tôi để bản thân tự phân tích quá mức một cách có hệ thống trên mặt giấy là khi nào? Mực bút bi có lẽ đã khô. Tôi rút nắp bút, một tiếng “tách” nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bấm đầu bút xuống giấy, cố gắng vẽ một đường vòng cung, nhưng chỉ để lại một vết xước mờ nhạt không màu.
Tôi thử lại. Gạch mạnh hơn. Tờ giấy mỏng manh lõm xuống. Vẫn không có mực.
Cây bút này cạn mực thật rồi, hay do tôi đã để nó chờ quá lâu? Tôi nhìn chằm chằm vào vết xước hằn sâu trên giấy. Nó giống như những lý lẽ mà tôi tự đặt ra trong đầu mỗi khi một biến cố nhỏ xuất hiện. Tôi thích phân tích. Tôi thích tự phân tích quá mức mọi nguyên nhân, để chắc chắn rằng mọi thứ đều có lý do của nó, và tôi có thể kiểm soát được.
Logic Không Thể Khỏa Lấp Sự Trống Rỗng
Ví dụ như việc sáng nay bị sếp nhắc nhở. Tôi đã liệt kê ra ba lý do: do khách hàng đổi brief vào phút chót, do thời tiết làm tâm trạng tệ đi, và do hệ thống mạng công ty không ổn định. Tất cả đều hợp lý. Tất cả đều an toàn.
Nhưng sự thật là, tôi đã quên kiểm tra email lần cuối trước khi gửi. Một sai lầm bình thường.
Việc thừa nhận lỗi lầm nhỏ nhặt ấy quá đáng sợ, nên tôi phải khoác lên nó những lớp áo lý luận dày cộm. Càng tự phân tích quá mức, tôi càng tự huyễn hoặc mình rằng tôi không sai. Tôi chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh. Càng cố gắng biện minh, tôi càng đánh mất cảm giác chân thực về chính mình.
Cũng như cây bút này. Dù tôi có gạch mạnh đến đâu, nếu bên trong nó đã khô cạn, nó sẽ không thể để lại dấu vết gì ngoài sự tổn thương trên mặt giấy.
Tôi quẳng cây bút sang một bên. Nó lăn vòng vèo rồi rơi xuống sàn nhà bằng gạch hoa với một tiếng lạch cạch khô khốc. Tôi không thèm nhặt lên. Tôi nhìn vào trang sổ, vẫn trắng tinh, ngoại trừ những vết xước mờ mờ không thể diễn đạt thành lời.
Có lẽ, không phải mọi thứ đều cần một lý do logic. Có những lúc, sự thật chỉ đơn giản là một tờ giấy trắng cần được điền đầy, không phải bằng những lý lẽ biện minh, mà bằng sự can đảm dám thừa nhận mình chưa hoàn hảo.
10:55 tối. Tôi gập quyển sổ lại, đứng dậy và đi về phía cửa sổ. Ngoài kia, ánh đèn đường nhạt nhòa lấp lánh như những đốm sáng nhỏ nhoi. Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí mát lạnh tràn vào phổi. Ít ra, lúc này, tôi nhận ra mình đang thở. Một sự thật trần trụi, chấm dứt việc tự phân tích quá mức.


