Những Đêm Không Ngủ — Chặng 4: Tiếng mưa rơi trên mái tôn

tiếng mưa rơi

2:14 sáng.

Mưa bắt đầu rơi. Âm thanh đầu tiên là tiếng lộp bộp nhỏ xíu đập vào ô cửa kính, rồi lan dần lên mái tôn cũ phía sau nhà. Tiếng mưa rơi ngày một đều đặn, xóa đi cái im lặng đặc quánh của căn phòng.

Chiếc điện thoại trên bàn vẫn sáng lên ánh đèn màn hình quen thuộc, hiển thị những con số vô tri. Cứ mỗi lần xoay người, tiếng nệm lò xo lại khẽ kêu lên một tiếng khô khốc. Tôi nhắm mắt, cố gắng hít thở theo nhịp: hít vào bốn giây, giữ lại bảy giây, thở ra tám giây. Bài tập mà bác sĩ đã dặn dò tôi làm mỗi khi lo âu tìm đến.

Nhưng tiếng mưa rơi đã làm gián đoạn mọi nỗ lực ấy.


3:02 sáng.

Cơn mưa có vẻ nặng hạt hơn. Tôi ngồi dậy, kéo chiếc chăn mỏng qua vai. Không khí lạnh bắt đầu luồn qua khe hở dưới bậu cửa sổ. Tôi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt gỗ lạnh ngắt. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc lên người, đánh thức những cảm giác chân thực nhất mà tôi cố né tránh suốt buổi tối.

Tôi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Con phố trống vắng, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi xuống những vũng nước lấp loáng. Một chiếc lá khô rớt xuống, bị cuốn trôi theo dòng nước nhỏ bên rìa đường. Cứ thế, nó trôi đi, không cưỡng lại, không bấu víu.

Nhìn dòng nước, tôi bỗng nhận ra sự mệt mỏi của việc cứ phải bám víu vào những suy nghĩ không đâu.


3:45 sáng.

Tôi quay lại giường, với lấy cuốn sổ tay nhỏ trên đầu giường và cây bút chì cũ. Thay vì cố gắng ngủ, tôi quyết định viết ra những âm thanh mình đang nghe thấy.

“Tiếng mưa rơi gõ vào kính.”
“Tiếng gió rít qua khe cửa.”
“Tiếng kim đồng hồ tích tắc.”

Những dòng chữ nguệch ngoạc hiện lên trên trang giấy trắng. Lần đầu tiên trong đêm nay, lồng ngực tôi cảm thấy nhẹ đi một chút. Không còn những giả định tồi tệ, không còn sự phán xét bản thân. Chỉ còn hiện tại, và những âm thanh chân thực đang tồn tại.

Tôi đặt cuốn sổ xuống mặt bàn, lật úp chiếc điện thoại lại. Tiếng mưa rơi bên ngoài dường như nhỏ dần, hoặc có lẽ là do sự tĩnh lặng bên trong tôi đã bắt đầu lấn át nó.

an.nkby