Khu vườn của em: Cánh Cửa Không Mở Ra

đối diện ký ức trong Khu vườn của em - Cánh Cửa Không Mở Ra

đối diện ký ức không bắt đầu bằng một câu hỏi. Với An, nó bắt đầu bằng tiếng “cạch” rất khẽ sau lưng.

Cửa phòng lưu trữ khép lại khi cô vừa bước qua ngưỡng. Cô nghe tiếng chốt rơi vào ổ, không lớn, chỉ gọn như một chiếc thìa chạm đáy cốc. Nhưng cổ tay cô lập tức lạnh đi.

3:12 chiều.

Đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy hai lần rồi đứng yên. Căn phòng hẹp, kê ba dãy kệ sắt. Giữa các kệ là lối đi chỉ vừa một người xoay vai. Thùng hồ sơ bọc giấy nâu xếp lên nhau. Có mùi bụi giấy, mùi kim loại cũ và một vệt ẩm từ bức tường phía sau.

An đặt tập biên bản xuống kệ gần nhất. Những ngón tay cô vẫn giữ mép giấy, như thể chỉ cần buông ra thì thứ gì đó sẽ rơi.

“Em lấy giúp chị hộp 2021 ở kệ cuối nhé,” chị Hương đã nói ngoài cửa.

An đã gật đầu. Cô còn nói được một câu rất bình thường.

“Dạ, để em tìm.”

Bây giờ câu đó nằm lại đâu đó phía ngoài. Trong phòng chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy không đều và tiếng tim đập sát dưới tai.

Đối diện ký ức trong căn phòng lưu trữ

An đi thêm hai bước. Đế giày chạm nền gạch cũ phát ra âm thanh khô. Cô dừng lại trước kệ cuối. Trên mỗi hộp có một nhãn giấy đã ố vàng. 2019. 2020. 2021.

Chỉ cần lấy hộp xuống. Chỉ vậy thôi.

Cánh cửa sau lưng không khóa. Có lẽ không khóa. Cô biết tay nắm vẫn xoay được. Nhưng vai cô không quay lại.

Mùi bụi giấy kéo một mẩu hình ảnh lên rất nhanh.

Một hành lang nhỏ. Bức tường sơn màu kem. Nền nhà có đường nứt chạy ngang qua viên gạch thứ ba. Cô đứng đó khi còn thấp hơn tay nắm cửa. Bên trong phòng, người lớn nói chuyện. Giọng nói bị cánh cửa chặn lại thành những mảng đục. Có lúc một chiếc ghế bị kéo mạnh. Có lúc im hẳn.

An khi đó đã áp tai vào gỗ.

Rồi cánh cửa mở ra bất ngờ.

Không ai đánh cô. Không ai hét vào mặt cô. Chỉ có một bàn tay nắm lấy vai cô, đẩy cô lùi nửa bước, và một câu nói rất nhỏ:

“Đừng đứng đây nghe.”

Từ đó, mỗi khi nghe tiếng chốt cửa, cô thường tìm việc khác để làm. Rót nước. Trả lời tin nhắn. Mở máy tính. Cười trước khi ai kịp hỏi.

Ở phòng lưu trữ, không có tin nhắn nào hiện lên. Điện thoại nằm trong túi áo khoác ngoài bàn làm việc. Tay cô trống.

Cô kéo hộp 2021 ra khỏi kệ. Bìa cứng ma sát với thanh sắt, rít lên một tiếng ngắn. An buông tay ngay. Hộp nghiêng, đập vào hộp bên dưới.

Tiếng động làm cô co vai.

Không có gì xảy ra.

Chỉ có bụi rơi xuống mu bàn tay.

Khi không thể tránh thêm một bước

3:17 chiều.

An nhìn những hạt bụi nhỏ bám ở kẽ ngón tay. Cô chà chúng vào vạt áo, nhưng một vệt xám vẫn còn. Cô muốn mở cửa ra ngoài ngay. Muốn nói với chị Hương là không tìm thấy. Muốn quay về bàn, bật màn hình, nhét mình vào những ô chữ và số.

Nhưng lối đi giữa hai kệ quá hẹp. Muốn ra ngoài, cô phải xoay người. Muốn xoay người, cô phải nhìn thấy cánh cửa.

Cô đứng yên lâu hơn cần thiết.

Máy điều hòa lại khựng một nhịp. Một giọt nước từ đâu đó rơi xuống nền, rất xa phía sau kệ. Tách.

An nhắm mắt.

Không phải để thiền. Không phải để làm mình khá hơn. Cô chỉ không muốn thấy tay mình run.

“An?”

Giọng chị Hương vọng vào từ bên ngoài. Không gần. Không gấp.

“Em ổn không?”

An mở mắt. Câu trả lời quen thuộc đã lên đến miệng.

Em ổn.

Cô nhìn hộp 2021 nằm lệch trên kệ. Một góc hộp bị móp. Mép băng keo bong ra, cong lên như móng tay bị xước.

“Em…” An nói, rồi dừng.

Cổ họng cô khô. Cô nuốt xuống. Tiếng nuốt nghe quá rõ trong căn phòng nhỏ.

“Em đang tìm,” cô nói tiếp. “Chị chờ em chút.”

Không phải sự thật trọn vẹn. Nhưng cũng không phải câu cũ.

Bên ngoài, chị Hương đáp “ừ” rất nhẹ. Rồi im.

An đặt hai tay lên hai bên hộp. Lần này cô không kéo mạnh. Cô nhấc từng chút, để đáy hộp trượt qua mép kệ. Cánh tay trái căng lên. Một tập hồ sơ bên trong xô lệch, nặng về phía trước.

Cô giữ lại.

Hơi thở đầu tiên đi vào không sâu. Hơi thứ hai ít gấp hơn.

Hộp 2021 nằm trong tay cô.

Một bước rất nhỏ sau cánh cửa đóng

Khi quay lại, An nhìn thấy cánh cửa thật.

Nó không giống cánh cửa trong hành lang cũ. Cửa phòng lưu trữ bằng nhôm, sơn trắng, phía dưới có một vết trầy dài. Tay nắm tròn, bạc màu ở chỗ nhiều người chạm vào. Một mẩu giấy dán lệch trên mặt cửa ghi: “Đóng lại sau khi dùng.”

Cô đứng trước nó, hộp hồ sơ tì vào bụng.

Tay phải của An đưa lên. Dừng giữa chừng. Hạ xuống. Rồi đưa lên lại.

Cô chạm vào tay nắm.

Kim loại mát. Không lạnh như cô nghĩ.

An xoay nhẹ. Cửa mở ra ngay.

Ánh sáng từ văn phòng tràn vào thành một vệt dài trên nền gạch. Tiếng người gõ bàn phím, tiếng máy in kéo giấy, tiếng chị Hương nói chuyện điện thoại — tất cả vẫn ở đó, không biết vừa rồi trong phòng lưu trữ đã có gì.

Chị Hương quay sang, thấy hộp trên tay cô.

“Tìm được rồi hả?”

An gật đầu.

“Dạ.”

Cô đặt hộp xuống bàn. Hai tay vẫn còn hơi run, nên cô ép lòng bàn tay lên mặt gỗ. Mặt bàn có một vết lõm nhỏ ngay cạnh khay ghim. Cô nhìn vào đó cho đến khi nhịp thở chậm lại.

Không ai hỏi thêm.

Điều đó làm cô thấy lạ. Một phần trong cô đã chờ một lời tra xét. Một câu bắt lỗi. Một ánh mắt nói rằng cô đã đứng sai chỗ, nghe sai điều, phản ứng sai cách.

Nhưng chị Hương chỉ mở hộp, lật hồ sơ, rồi đưa cho cô một tập giấy.

“Cái này scan giúp chị nhé.”

An nhận lấy. Mép giấy chạm vào vệt bụi còn sót trên mu bàn tay.

3:26 chiều.

Cô không kể với ai về cánh cửa. Cũng không đặt tên cho thứ vừa đi qua người mình. Cô chỉ quay về bàn, kéo ghế ra chậm hơn mọi ngày, và trước khi mở máy scan, cô lấy khăn giấy lau vệt bụi trên tay.

Lau một lần không sạch.

Cô lau lần thứ hai.

Đến lần thứ ba, vệt xám mờ đi. Không biến mất hẳn. Chỉ mờ đi đủ để cô nhìn thấy da mình bên dưới.


Có những ký ức không bước ra bằng tiếng khóc. Chúng bước ra bằng một tay nắm cửa, một hộp giấy nặng, một câu trả lời không còn trơn tru như cũ. Hôm đó, An chưa nói được điều gì lớn. Cô chỉ không chạy khỏi căn phòng ngay lập tức.

Và đôi khi, đối diện ký ức chỉ nhỏ đến vậy: ở lại thêm vài nhịp thở, chạm tay vào thứ mình vẫn tránh, rồi mở cửa bằng chính bàn tay đang run.

Nếu anh muốn đọc thêm về cách những ký ức cơ thể có thể quay lại trong hiện tại, có thể xem bài viết của American Psychological Association về trauma.

manhhc.nkby