truyện chữa lành về chiếc khăn - Truyện chữa lành về chiếc khăn còn mùi nắng trên dây phơi

truyện chữa lành về chiếc khăn bắt đầu lúc Linh đứng dưới sân sau, tay còn ướt nước rửa chén, nhìn chiếc khăn hoa xanh mắc lại ở cuối dây phơi.

4:18 chiều. Nắng nghiêng qua mái tôn nhà bên cạnh, cắt sân thành hai mảng sáng tối. Những giọt nước từ rổ rau nhỏ xuống nền xi măng. Linh nghe tiếng dép của mình dính nhẹ mỗi khi đổi chân. Cô đã định gỡ hết quần áo rồi đem vào, nhưng đến chiếc khăn ấy thì tay khựng lại.

Truyện chữa lành về chiếc khăn ở cuối dây phơi

Chiếc khăn không mới. Mép vải đã xù, một góc có đường chỉ trắng mẹ từng khâu lại bằng mũi kim không đều. Hồi còn sống chung, mẹ hay dùng nó để trùm lên rổ bánh vừa hấp, hoặc lau tóc cho Linh khi cô đi học về gặp mưa.

Linh kéo khăn xuống. Mùi nắng lẫn mùi bột giặt rẻ tiền ùa lên rất gần. Cổ họng cô lập tức khô lại. Không có tiếng ai gọi. Không có cảnh nào hiện ra trọn vẹn. Chỉ là lòng bàn tay mẹ, hơi ráp, từng xoa tóc cô mạnh đến mức trán cô cúi xuống.

Từ ngày chuyển về căn nhà này sau đợt mẹ nhập viện cuối, Linh giữ nhiều thứ trong thùng carton. Cô ghi nhãn rất rõ: áo len, giấy tờ, đồ bếp. Riêng thùng có khăn và vỏ gối của mẹ thì không ghi gì. Nó nằm dưới gầm giường, miệng thùng gập hờ, như một câu chưa được đọc hết.

Khi một mùi nắng kéo ký ức cũ về sân sau

Truyện chữa lành về chiếc khăn không làm Linh khóc ngay. Cô chỉ đứng yên lâu hơn cần thiết. Đầu ngón tay miết qua đường chỉ trắng. Mũi kim của mẹ luôn lệch một chút ở cuối đường may, vì mẹ hay vừa khâu vừa nghe radio.

Buổi chiều cuối cùng ở bệnh viện, mẹ nhờ Linh mang khăn về giặt. Linh nói để mai. Hôm đó cô bận ký giấy, bận trả lời điện thoại, bận nhìn bình truyền nhỏ từng giọt. Sáng hôm sau, chiếc khăn vẫn nằm trong túi nylon cạnh ghế. Mùi thuốc sát trùng bám vào nó rất lâu.

Cô từng giặt chiếc khăn ba lần. Phơi nắng ba lần. Nhưng mỗi lần chạm vào, Linh vẫn nghe trong người có một cánh cửa đóng sầm. Cô gấp nó thật nhỏ, nhét xuống đáy thùng, rồi tự nhủ khi nào rảnh sẽ xem lại.

Hôm nay, chiếc khăn ở trên dây phơi vì tối qua cô cần một miếng vải lót rổ rau. Không suy nghĩ nhiều, cô đã lấy nó ra. Đến sáng mới nhận ra. Cả ngày cô đi qua sân sau bốn lần mà không gỡ.

Để chiếc khăn được dùng mà không phải biến mất

Linh đem khăn vào bếp. Trên bàn, con dao nhỏ còn dính nhựa rau muống. Nồi cơm điện bật nút giữ ấm, phát ra tiếng tách khẽ. Cô đặt khăn xuống cạnh chậu rửa, rồi lại nhấc lên vì sợ dính nước bẩn.

Điện thoại rung. Tin nhắn của dì: “Cuối tuần giỗ mẹ, con có về sớm không?”

Linh nhìn câu ấy. Ngón cái đặt trên màn hình nhưng chưa gõ. Mọi năm, cô đến sát giờ, phụ bày bát đũa, cười khi ai đó hỏi công việc, rồi đứng rửa chén đến khi khách về gần hết. Làm việc khiến cô không phải ngồi cạnh bàn thờ quá lâu.

Cô mở ngăn kéo lấy kim chỉ. Hộp kim vẫn là hộp cũ của mẹ, nắp nhựa mờ, bên trong có ba cuộn chỉ rối vào nhau. Linh chọn chỉ trắng. Ở mép khăn, một đường chỉ mới bung thêm sau lần giặt hôm qua. Cô xỏ kim hai lần mới qua lỗ.

Mũi khâu đầu tiên lệch. Mũi thứ hai cũng lệch. Linh bật cười rất nhỏ, gần như chỉ là hơi thở ra. Cô nghe tiếng radio nhà hàng xóm phát bản tin giao thông. Trong khoảnh khắc đó, căn bếp không nhẹ đi nhiều. Nhưng nó có thêm một âm thanh khác ngoài tiếng cô nuốt xuống.

Cô khâu hết đoạn bung, thắt nút. Đầu chỉ thừa nằm ngắn ngủn trên ngón tay. Linh không cắt sát. Mẹ cũng thường để dư một đoạn như vậy.

Rồi cô trả lời dì: “Con về sớm. Con mang chiếc khăn hoa xanh theo để phủ rổ bánh được không?”

Dì nhắn lại: “Được chứ con.”

Linh đặt khăn lên thành ghế cho khô hẳn. Không gấp. Không cất xuống gầm giường. Chỉ để đó, nơi chiều mai cô có thể nhìn thấy khi đi lấy bát.

Tối xuống chậm. Nắng rời khỏi sân sau, để lại một vệt ấm trên nền xi măng. Linh rửa nốt con dao, lau bàn bằng một chiếc khăn khác. Chiếc khăn hoa xanh nằm im sau lưng cô, không còn giống một bằng chứng phải giấu. Nó giống một vật trong nhà.

Đọc thêm về cách mùi hương có thể gợi lại ký ức và cảm xúc tại American Psychological Association.


manhhc.nkby

Similar Posts