dọn phòng chữa lành mép rèm - Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 57: Mép Rèm Có Bụi

Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 57: Mép Rèm Có Bụi

dọn phòng chữa lành mép rèm xảy ra khi Mộc kéo cửa sổ quá tay.

8:26. Rèm vải màu kem mắc ở khoen thứ ba. Mép dưới quệt vào chậu cây nhỏ, làm một chiếc lá trầu bà rung lên. Khi Mộc đưa tay gỡ, ngón trỏ chạm vào lớp bụi mịn ở đường viền rèm. Bụi bám thành một vệt xám trên da.

Căn phòng còn mùi bánh mì nướng từ bữa sáng. Trên bàn, cuốn sổ mở ở trang hôm qua. Cây bút xanh nằm ngang dòng chữ chưa viết hết.

Dọn phòng chữa lành mép rèm vào buổi sáng

dọn phòng chữa lành mép rèm không phải việc lớn. Nhưng Mộc đứng nhìn ngón tay mình lâu hơn cần thiết. Cô nhớ những lần ở phòng trọ cũ, rèm cửa luôn được buộc lại bằng dây sạc hỏng. Mỗi lần kéo ra, bụi bay lên, cô lại ho hai tiếng rồi tự nhủ cuối tuần sẽ giặt.

Cuối tuần nào cũng có việc khác. Hóa đơn. Tin nhắn. Một cuộc gọi phải nghe. Những thứ nhỏ chờ lâu quá thường biến thành nền nhà, thành mùi phòng, thành điều mình không còn nhìn thấy.

8:31. Mộc lấy chiếc khăn ẩm từ thành ghế. Khăn còn lạnh.

Dọn phòng chữa lành mép rèm bằng một đường lau chậm

Cô không tháo cả tấm rèm xuống. Chỉ kẹp mép vải giữa khăn và lòng bàn tay, lau từ trên xuống dưới. Lần đầu, vệt bụi kéo thành một đường đậm. Mộc gấp khăn, dùng mặt sạch lau lại.

Ánh sáng đi qua phần vải vừa sạch rõ hơn một chút. Không nhiều. Trên tường chỉ hiện thêm một ô sáng mờ, cạnh lịch bàn tháng bảy.

Mộc kéo ghế lại gần để với tới đoạn cao hơn. Chân ghế chạm vào cạnh bàn. Cây bút xanh lăn xuống sàn. Cô nhìn nó, rồi không nhặt ngay. Cô lau hết đoạn rèm trong tầm tay trước.

Dọn phòng chữa lành mép rèm dừng ở một bên cửa. Bên còn lại vẫn còn bụi. Mộc nhìn nó và không thấy cần phải làm hết ngay lập tức. Cô treo khăn lên móc sau cửa, phần bẩn quay vào trong để lát nữa giặt.

Sau đó cô nhặt cây bút xanh. Nắp bút bật ra, mực dính một chấm nhỏ lên ngón cái. Mộc mở sổ, viết tiếp dòng hôm qua: “Sáng nay lau được một mép rèm.”

8:47. Cô kéo rèm rộng hơn một gang tay. Chậu trầu bà nhận thêm ánh sáng. Chiếc lá vừa rung lúc nãy nằm yên, trên mặt lá có một hạt bụi chưa rơi. Mộc dùng đầu khăn giấy chạm nhẹ vào nó, rồi ngồi xuống uống nốt cà phê đã nguội.

Tham khảo thêm về không gian sống và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.


moc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *