mất ngủ vì lo âu - Những Đêm Không Ngủ – Chặng 16: Tiếng Máy Lạnh Ngắt Giữa 2:43

Những Đêm Không Ngủ – Chặng 16: Tiếng Máy Lạnh Ngắt Giữa 2:43

mất ngủ vì lo âu kéo An tỉnh hẳn lúc 2:43, ngay khi tiếng máy lạnh trong phòng ngắt xuống.

Căn phòng im đi quá nhanh. Chỉ còn tiếng đồng hồ điện tử trên bàn nhảy số và tiếng vải quần chạm vào nhau khi cô co đầu gối.

An không ngồi dậy ngay. Cô nằm yên, nhìn lên mảng trần mờ xám, đợi luồng lạnh bật lại như mọi đêm. Nó chưa bật.

Mất ngủ vì lo âu khi căn phòng bỗng im

mất ngủ vì lo âu làm cô nghe cơ thể mình rõ hơn mức cần thiết. Một nhịp ở cổ. Một nhịp ở cổ tay đang đặt trên bụng. Một nhịp nữa như gõ trong tai trái khi cô nghiêng đầu vào gối.

Cô đưa tay sờ điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên. 2:43.

Không có tin nhắn mới. Không có cuộc gọi nhỡ. Chỉ có thanh pin còn 17 phần trăm và biểu tượng wifi đứng im ở góc trên.

An đặt điện thoại xuống nhưng không tắt màn hình ngay. Ánh sáng mỏng trượt qua mép cốc nước, chạm vào thành bàn gỗ rồi dừng ở cuốn sổ gáy trắng cô đã để đó từ tuần trước.

Hồi nhỏ, mỗi lần mất điện ban đêm, An thường bật dậy trước cả mẹ. Cô không sợ tối bằng sợ cái khoảnh khắc quạt ngừng quay và mọi âm thanh trong nhà đổi khác. Mẹ sẽ đi từ phòng ngoài vào, dép lê kéo trên nền gạch, rồi đặt một bàn tay lên cổ tay cô. “Tim vẫn đều mà.”

Lâu rồi không ai nói với cô câu đó.

Không ngủ được và thôi đếm nhịp ở cổ tay

An ngồi dậy. Mép giường lún xuống dưới sức nặng quen thuộc. Cô cầm cốc nước, uống một ngụm nhỏ. Nước không còn lạnh, nhưng mùi thép của nắp bình vẫn còn rất nhẹ nơi đầu lưỡi.

Điện thoại lại sáng khi cô vô thức chạm vào nút nguồn. Cô mở ứng dụng đo nhịp tim đã từng tải chỉ để dùng vài lần lúc khuya. Màn hình hiện vòng tròn đang chờ đặt ngón tay vào camera.

An nhìn nó vài giây.

Rồi cô tắt ứng dụng.

Cô kéo cuốn sổ lại gần. Trên trang giấy cuối cùng còn một dòng viết dở: “Đêm nào cũng nghĩ mình phải kiểm tra lại…”

Lần này, cô không viết hết câu đó. Cô chỉ ghi giờ.

2:46.

Ngay dưới nó, cô viết thêm một dòng ngắn: “Máy lạnh ngắt. Mình vẫn ngồi đây.”

Chữ hơi nghiêng vì cô chưa tỉnh hẳn. Mực ra đậm ở chữ “vẫn”.

An để bút xuống. Bàn tay phải không còn ép lên cổ tay trái nữa. Cô chờ thêm vài giây, nghe trong phòng chỉ còn tiếng xe máy xa dưới đường và tiếng cục nóng ngoài ban công nhà ai đó bật lên sau vách tường.

Máy lạnh trong phòng cô vẫn chưa chạy lại. Nhưng cơn cuống trong ngực không còn phồng lên thêm.

Cô tắt điện thoại hẳn. Đặt úp xuống sổ. Rồi nằm lại, kéo chăn ngang bụng.

Có thể cô chưa ngủ ngay. Chỉ là lần này cô thôi yêu cầu cơ thể phải đưa ra một con số để chứng minh rằng mình ổn.

Đọc thêm về lo âu ban đêm tại Sleep Foundation.


an.nkby

Similar Posts