Những Đêm Không Ngủ – Chặng 22: Chiếc Cốc Nước Đặt Cạnh Giường Từ 11 Giờ
Minh đặt chiếc cốc nước lên mặt tủ cạnh giường lúc 11:03.
Đó là thói quen từ hồi còn nhỏ, khi bà nội nói rằng một cốc nước bên cạnh sẽ giúp ngủ ngon hơn. Minh không biết tại sao. Nhưng mỗi tối, trước khi tắt đèn, tay Minh vẫn mang cốc ra, đặt vào vị trí cũ.
11:17. Minh nhắm mắt.
Trong đầu bắt đầu chạy: cái email chưa trả lời, câu nói lỡ lời hôm qua ở cuộc họp, hóa đơn điện tháng này cao bất thường, và một nỗi gì đó không tên cứ ngồi yên ở giữa ngực.
Minh mở mắt. Nhìn lên trần nhà. Vệt sáng từ đèn đường phía dưới hắt lên thành một hình dài, mờ, không rõ hình thù.
Mất ngủ vì lo âu – khi đầu không chịu tắt
11:42. Minh trở mình sang phải. Rồi lại trở về.
Điện thoại nằm úp trên gối, nhưng Minh không cầm lên. Chỉ nhìn vào cái cốc nước. Nước đứng yên. Không dao động. Mặt nước phẳng như gương trong bóng tối.
Minh nghĩ: Nếu mình cứ nằm đây đủ lâu, có phải đầu óc sẽ mệt rồi tự ngủ không?
Không ngủ được.
12:08. Minh ngồi dậy, uống một ngụm nước nhỏ. Nước mát hơn Minh nghĩ — phòng đã nguội từ lúc nào. Minh đặt cốc xuống, nghe tiếng thủy tinh chạm gỗ, khẽ.
Rồi lại nằm xuống.
Ba giờ sáng và chiếc cốc vẫn còn đó
2:34. Minh thức dậy lần nữa, không rõ đã ngủ hay chưa.
Tay Minh với sang tủ đầu giường. Chạm vào thành cốc. Lạnh.
Minh uống. Lần này là một hơi dài, nghe tiếng nước đi xuống cổ họng. Đặt cốc lại. Nằm ngửa nhìn trần.
Ngoài cửa sổ, có tiếng xe máy xa dần. Rồi im. Rồi tiếng máy lạnh ở phòng kế vách — hàng xóm vẫn chưa tắt.
Minh nghĩ đến sáng mai. Nghĩ đến việc phải thức dậy lúc 6:30. Nghĩ đến mặt mình trong gương, mắt húp, da xỉn. Rồi lại nghĩ đến cái email.
Nhưng lần này, trong đầu Minh có thêm một tiếng khác — tiếng nước lúc nãy uống, mát và thật, tiếng thủy tinh chạm gỗ. Một âm thanh không liên quan đến bất cứ điều gì lo lắng.
3:02. Minh nhắm mắt lần nữa.
Không biết có ngủ được không. Nhưng tay Minh buông ra. Không siết nữa.
Chiếc cốc nước vẫn còn một phần ba.
Đến sáng, Minh sẽ đổ phần còn lại, tráng cốc, phơi úp. Như mọi sáng khác.
Nhưng đêm nay — đêm nay Minh đã uống. Đã nghe tiếng thủy tinh. Đã nằm xuống lần nữa.
Đó là đủ rồi.
Mối liên hệ giữa lo âu và mất ngủ được nghiên cứu rộng rãi — nhưng đêm nay, với Minh, nó chỉ là chiếc cốc nước và tiếng thủy tinh khẽ.







