nhìn lại quá khứ — Khu Vườn Của Em Ngày 26

Những Thứ Em Không Muốn Nhớ Nhưng Vẫn Nhớ

Khu Vườn Của Em — Ngày 26

Sáng nay em ngồi xuống bàn sớm hơn mọi khi. Em không biết đây có phải là lần đầu em thật sự dừng lại để nhìn lại quá khứ mà không cố quay đi không.

Không hẳn vì dậy sớm. Chỉ là nằm thêm cũng không được nữa. Cái kiểu nằm mà mắt nhìn trần nhà, đầu không thật sự trống — em biết kiểu đó rồi. Nên em dậy.

Em đun nước pha trà. Nhúng túi trà vào ly, đặt ly lên bàn, rồi ngồi nhìn khói bốc lên rất nhỏ.

Không cầm điện thoại.

Chỉ ngồi.


Cái ảnh đó hiện lên trong đầu em không báo trước.

Không phải lần đầu. Nhưng lần này em không giật mình. Không tự nhủ thôi không nghĩ nữa rồi đứng dậy đi làm việc gì đó. Em chỉ để nó ở đó.

Ảnh một căn phòng nhỏ. Tường ố vàng. Cái quạt bàn cũ kêu ro ro. Mùi nhang từ phòng bên cạnh. Và tiếng bà ngoại gọi tên em qua cánh cửa gỗ chưa bao giờ đóng khít.

Em mười ba tuổi trong ảnh đó. Ngồi co ro trên giường, mặt quay vào tường. Không khóc. Chỉ ngồi.

Cái ký ức đó em đã cất đi từ lâu. Không hẳn là xóa — em biết không thể xóa. Chỉ là để nó vào một góc rồi không nhìn lại. Thỉnh thoảng nó rò ra một chút — mùi nhang, tiếng quạt, cái ố vàng của bức tường nào đó — nhưng em bao giờ cũng kịp quay đi.

Sáng nay em không quay đi.


Nhìn lại quá khứ không có nghĩa là quay lại đó

Em ngồi với ký ức đó đủ lâu để nhìn thấy rõ hơn.

Con bé mười ba tuổi đó không sai. Nó chỉ không biết phải làm gì khác. Nó chưa được dạy cách nói ra. Chưa có ai ngồi bên cạnh đủ lâu để nó tin là ổn nếu muốn khóc.

Nên nó ngồi co ro. Mặt quay vào tường. Chờ cho qua.

Em đã sống theo cách đó rất lâu sau này mà không nhận ra. Cứ mỗi lần có chuyện — chờ cho qua. Không nói. Không khóc. Mặt quay vào tường theo nghĩa bóng.

Tách trà đã nguội hẳn. Em cầm lên, nhấp một ngụm. Lạnh. Nhưng vẫn uống hết.


Em không biết hôm nay mình nghĩ tới chuyện đó vì sao.

Có thể vì hôm qua em đã làm được cái điều nhỏ đó — mở cửa ra, không khóa lại. Và khi cánh cửa mở ra thì không khí từ bên ngoài vào. Và đôi khi không khí từ bên ngoài mang theo những thứ cũ hơn.

Không phải mọi ký ức quay lại đều để hành em. Đôi khi nó chỉ muốn được nhìn thấy một lần. Và nhìn lại quá khứ, em nhận ra — mình không còn sợ cái ký ức đó nữa.

Con bé mười ba tuổi ngồi co ro trong phòng cũ — em nhìn nó. Không tránh. Không cố giải thích tại sao nó như vậy. Không tự nhủ “thì lúc đó cũng hiểu được”. Chỉ nhìn.

Có gì đó trong ngực em nhẹ đi một chút.

Rất nhỏ thôi. Nhưng nhẹ.


Những ký ức mình tưởng đã chôn đủ sâu

Em đứng dậy, đặt cái ly trà rỗng vào bồn rửa.

Bên ngoài cửa sổ, nắng đã lên. Không nhiều — buổi sáng ở đây thường có mây — nhưng đủ để em thấy bóng mình in trên sàn nhà gỗ.

Em nhìn cái bóng đó một lúc.

Mười ba tuổi. Và bây giờ. Cùng một người, chỉ là dài hơn, rộng hơn, và đứng ở một căn phòng khác.

Cái quạt bàn cũ không còn ở đây. Mùi nhang đã không còn quen. Cánh cửa gỗ không khít ở chỗ khác, không phải chỗ này.

Nhưng con bé đó — em không xóa nó được, và hôm nay em không muốn xóa nữa.

Nó là một phần của cái cách em đã sống để đến được đây.

Các nhà tâm lý học gọi đây là quá trình xử lý ký ức cảm xúc — không phải để quên, mà để nhìn lại mà không bị nhấn chìm.


Em pha thêm một ly trà nữa.

Lần này em ngồi xuống và uống khi còn nóng.


— manhhc.nkby / Khu Vườn Của Em, Ngày 26

manhhc.nkby

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *