Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 16: Góc Cửa Sổ Được Lau Trước Khi Mưa
chữa lành từ điều nhỏ đôi khi chỉ là lau một góc cửa sổ trước khi trời đổ mưa.
Sáng nay mây xuống thấp. Ánh sáng ngoài hiên không trắng mà đục như qua một lớp khói mỏng. Mộc đứng cạnh bàn, nhìn vệt bụi đọng ở ray cửa sổ nơi cô vẫn hẹn sẽ lau “khi nào rảnh”.
Hôm nay vẫn không rảnh hơn mấy hôm trước. Chỉ là cô đã nhìn thấy nó quá rõ.
Chữa lành từ điều nhỏ trong một góc cửa sổ
chữa lành từ điều nhỏ không làm căn phòng rộng ra thật. Nhưng nó khiến mắt Mộc bớt vướng vào thứ lởm chởm mỗi lần kéo rèm.
Cô mở hé cửa. Hơi ẩm bên ngoài chạm vào mu bàn tay. Từ tầng dưới vọng lên tiếng ai đó kéo ghế nhựa trên nền gạch, khô và rít.
Trên ray cửa sổ có một sợi tóc, vài hạt bụi đen, và xác khô của một chiếc lá nhỏ đã mắc ở đó từ lúc nào. Mộc lấy khăn giấy ướt trong ngăn bàn. Cô quỳ một gối xuống sàn để nhìn sát hơn.
Tư thế đó làm cô nhớ đến căn phòng cũ hồi mới đi làm, nơi cửa sổ chỉ mở được một nửa và mỗi lần mưa tạt vào là ray nhôm giữ lại một đường bùn mảnh. Khi ấy cô thường để mặc, vì nghĩ dù lau xong thì ngày mai nó cũng bẩn lại thôi.
Bây giờ cô vẫn nghĩ vậy, nhưng tay không dừng nữa.
Sống chậm hơn khi vệt bụi không còn ở tầm mắt
Mộc miết khăn dọc theo ray. Lớp bụi bám vào khăn thành một vệt xám. Cô gấp mặt khăn sang phần sạch hơn, lau thêm lần nữa, rồi dùng đầu móng tay đẩy chiếc lá khô ra ngoài.
Một giọt nước đầu tiên rơi xuống bệ cửa. Tròn. Rồi vỡ ra làm hai.
Cô đứng dậy lấy thêm khăn khô, chặn ở mép dưới để nước không chảy vào mặt bàn. Cử động nhanh nhưng không hấp tấp. Cửa sổ được kéo khép lại vừa đủ. Ngoài kính, mưa bắt đầu nghiêng thành những đường nhỏ.
Mộc nhìn ray cửa sổ sạch hơn lúc nãy. Không sáng bóng. Chỉ bớt màu xám cũ.
Cô đặt lọ bút dịch sang phải một chút để chừa khoảng trống dưới khung cửa. Sau đó nhấc chiếc ghế gỗ lại gần, ngồi xuống. Mặt ghế kêu một tiếng nhẹ quen thuộc.
8:27.
Trước mặt cô, kính cửa sổ đang lấm tấm nước. Nhưng ở sát chân khung, chỗ vừa lau xong không còn vướng mảnh lá khô mỗi khi nhìn xuống nữa.
Mộc đặt lòng bàn tay lên mặt bàn. Chỗ đó mát hơn thường ngày vì không bị nước mưa len vào. Cô không thấy mình trở thành một người khác chỉ sau vài phút. Chỉ thấy căn phòng đã đỡ để lại việc cho mình hơn một chút.
Và trong buổi sáng sắp mưa này, như thế đã đủ để ngồi yên.
Đọc thêm về không gian sống và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.







