Mọi người vẫn sống bình thường, chỉ mình thì không

cảm giác lệch khỏi thế giới

Cảm giác lệch khỏi thế giới không đến như một tiếng vỡ. Nó đến vào lúc 7:18, khi Linh đứng ở trạm xe bus, tay phải giữ quai túi, tay trái kẹp điện thoại đã tắt màn hình.

Buổi sáng không có gì đặc biệt. Một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh đang nhai bánh mì. Hai học sinh đứng sát mép vỉa hè, cười vì một đoạn video ngắn. Bên kia đường, cô bán xôi dùng muỗng gạt nếp vào hộp giấy, động tác đều như đã làm từ rất lâu.

Linh nhìn tất cả những thứ đó và thấy mình chậm hơn nửa nhịp.

Xe bus số 31 trờ tới. Cửa mở. Mùi máy lạnh cũ, mùi nhựa ghế nóng lên từ hôm qua, mùi nước hoa ngọt của ai đó phía trước trộn vào nhau. Linh bước lên, quẹt thẻ hai lần vì lần đầu máy không kêu.

Tiếng bíp thứ hai vang lên.

Ngực cô khựng một cái.

Không mạnh. Không đủ để ai nhận ra. Chỉ là một cú co nhỏ dưới xương ức, như có ai giật sợi dây rất mảnh rồi thả ra ngay.

Cô đi xuống cuối xe, chọn ghế cạnh cửa sổ. Kính cửa có một vệt tay trẻ con kéo dài, mờ và cong. Linh đặt túi lên đùi, kéo khóa lại dù bên trong không có gì đáng mất. Điện thoại nằm úp trên túi. Ngón cái cô miết lên cạnh ốp đã bong một lớp nhựa.

Xe lăn bánh.


Cảm giác lệch khỏi thế giới bắt đầu từ những điều rất nhỏ

Ở hàng ghế trước, một phụ nữ mở hộp cơm sáng. Mùi trứng chiên lan ra, ấm và béo. Linh từng ăn sáng như vậy ở lớp mười một, ngồi trên bậc cầu thang sau trường, hộp cơm nhôm đặt trên đầu gối. Hôm đó mẹ cô đã nói qua điện thoại, giọng rất thấp, rằng về nhà sớm nhé, đừng hỏi gì nhiều.

Tiếng thìa chạm vào nắp hộp.

Cạch.

Cổ họng Linh khô lại.

Cô quay mặt ra cửa sổ. Những cửa hàng kéo cửa sắt lên. Một anh giao hàng dựng xe bằng chân trái, vai nghiêng vì thùng hàng quá rộng. Người đi bộ né vũng nước sát lề đường. Mọi thứ chuyển động trơn tru. Đèn đỏ, đèn xanh, còi xe, tiếng rao từ loa nhỏ buộc trên xe đẩy.

Không ai dừng lại.

Linh cũng không dừng lại. Cô vẫn ngồi thẳng. Vẫn đặt hai bàn chân song song. Vẫn nhìn ra ngoài như một người đang đi làm bình thường.

Nhưng bên trong, có một khoảng lệch rất mỏng. Như khi dán miếng bảo vệ màn hình sai góc: nhìn xa thì ổn, nhìn gần mới thấy mép kính không khớp.

Cô ghét việc mình nhận ra nó.

Cô mở điện thoại. Không có tin nhắn mới. Màn hình sáng lên khuôn mặt cô trong một giây: tóc buộc vội, mắt hơi sưng, môi có vết nứt nhỏ bên phải. Linh tắt màn hình ngay.

Ở ghế bên kia lối đi, một bé trai tựa đầu vào vai bà ngoại. Bà cầm tay nó, dùng móng cái cạo nhẹ vết bẩn trên móng tay út của nó. Đứa bé không rút tay lại. Nó để yên, mắt nhìn ra cửa kính.

Linh nhìn động tác đó lâu hơn cần thiết.

Rồi cô kéo tay mình vào trong tay áo khoác.

Trên xe bus, mọi người vẫn sống bình thường

Xe thắng gấp ở ngã tư. Một chiếc balo đập vào đầu gối Linh. Cậu sinh viên đeo balo quay lại nói xin lỗi. Linh gật đầu. Miệng cô tạo ra một nụ cười nhỏ, đúng kích cỡ xã giao.

“Không sao.”

Giọng cô nghe bình thường đến mức chính cô cũng thấy lạ.

Cậu sinh viên quay lên, tiếp tục nhắn tin. Ngón tay cậu chạy nhanh trên bàn phím. Linh đọc được một dòng phản chiếu trên kính: “tối nay ăn gì”. Một câu rất nhẹ. Một câu có thể gửi đi mà không cần chuẩn bị.

Cô nhớ có thời mình cũng hỏi những câu như vậy. Ăn gì. Mấy giờ về. Có mua sữa không. Những câu không cần che chắn. Những câu được đặt lên bàn như chìa khóa, ly nước, khăn giấy.

Xe đi qua một công viên nhỏ. Mấy người lớn tuổi tập tay không dưới tán cây. Một người đàn ông đứng riêng, nâng hai tay lên chậm rãi rồi hạ xuống. Linh nhìn bàn tay ông mở ra trong không khí.

Cô thử làm theo, nhưng chỉ trong lòng bàn tay.

Các ngón tay cô thả lỏng một chút.

Rất ít thôi.

Rồi lại nắm vào khi xe cán qua ổ gà.

Một vệt nắng không sửa được điều gì

Đến trạm thứ năm, xe vắng hơn. Ghế bên cạnh Linh trống ra. Nắng lọt qua cửa kính, nằm ngang trên túi cô thành một hình chữ nhật nhạt. Trong vệt nắng đó có bụi bay, nhỏ đến mức chỉ thấy khi xe đi chậm.

Linh đặt điện thoại ngửa lên.

Cô không mở khóa. Chỉ để nó nằm đó, màn hình đen phản chiếu trần xe rung nhẹ. Việc này không làm cô ổn hơn. Nó cũng không làm ký ức biến mất. Nhưng nó khác với mọi lần, khi cô úp điện thoại xuống như úp một cái nắp lên mặt nước đang sôi.

Bên ngoài, một người phụ nữ dắt xe qua đường, giỏ rau treo ở tay lái lắc qua lắc lại. Một chiếc lá mắc vào cần gạt nước của xe bus, run lên theo gió rồi không rơi.

Linh nhìn chiếc lá đó suốt hai trạm.

Nó không rơi. Nó cũng không bám chắc. Nó chỉ ở đó, run rất khẽ, cùng chiếc xe đi qua một đoạn đường không thuộc về nó.


Không cần phải khớp với cả thế giới ngay lập tức

Khi xe gần đến công ty, Linh đứng dậy trước một trạm. Tay cô bám vào thanh vịn màu vàng. Lòng bàn tay dính một lớp mồ hôi mỏng. Cô không lau vào quần như mọi khi. Cô để yên.

Cửa mở. Hơi nóng ngoài đường ùa vào.

Linh bước xuống. Trên vỉa hè, người ta vẫn đi nhanh. Một cô gái vừa đi vừa buộc lại tóc. Một bác bảo vệ tưới cây trước cửa ngân hàng. Nước từ vòi chảy tràn xuống gạch, kéo theo một ít đất nâu.

Linh đứng nép vào mép trạm, chờ xe bus rời đi.

Khi chiếc xe khuất sau dòng xe máy, cô mới thấy trong tay mình vẫn còn vé giấy từ lượt quẹt lỗi ban đầu. Tài xế đã đưa cho cô lúc máy không nhận thẻ. Tờ vé mỏng, góc dưới bị gập. Trên đó in giờ lên xe: 7:18.

Cô vuốt phẳng nó bằng ngón cái.

Không có gì được giải thích thêm. Không có câu trả lời nào xuất hiện trên mặt giấy. Chỉ có con số, màu mực hơi nhòe, và cảm giác rằng buổi sáng này đã thật sự xảy ra.

Linh bỏ tờ vé vào ngăn nhỏ trong túi, ngăn cô thường để chìa khóa.

Rồi cô đi bộ đến công ty.

Chậm hơn những người khác một chút.

Nhưng lần này, cô không cố bước nhanh để bắt kịp.

manhhc.nkby