Căn Phòng Nhỏ Của Mình – Chặng 44: Chiếc Kệ Bị Cong Nhẹ
Dọn phòng chữa lành chiếc kệ bị cong nhẹ bắt đầu lúc 10:18, khi Mộc đặt thêm một cuốn sách lên tầng giữa và nghe tấm gỗ kêu răng rắc rất nhỏ.
Cô rút tay lại. Cuốn sách vẫn nằm nghiêng trên chồng cũ. Tầng kệ võng xuống ở giữa, không nhiều, chỉ đủ để viên sỏi chặn giấy lăn chậm về phía mép.
Mộc đỡ viên sỏi trước khi nó rơi. Lòng bàn tay cô chạm vào mặt đá mát lạnh.
Căn phòng sáng vì rèm đã được khâu lại từ hôm qua. Ánh nắng vào rõ hơn, nên những thứ lệch cũng hiện ra rõ hơn.
Dọn phòng chữa lành chiếc kệ bị cong nhẹ và chồng sách quá nặng
10:25. Mộc ngồi xuống sàn. Bụi bám thành một đường mảnh dưới chân kệ. Cô lấy khăn lau, nhưng khăn mắc vào đầu vít nhô ra ở cạnh phải.
Cô từng nghĩ chiếc kệ này vẫn ổn nếu không nhìn kỹ. Nó đã theo cô qua hai căn phòng. Có một vết bút bi ở tầng trên cùng, do lần cô đặt sổ xuống khi mực chưa khô. Có một góc dán băng keo trong, đã ngả vàng.
Trên tầng giữa, sách xếp hai hàng. Hàng sau bị che khuất. Có những cuốn cô không chạm đến từ năm ngoái, nhưng vẫn giữ vì sợ lúc cần sẽ không tìm thấy.
Mộc lấy ba cuốn dày nhất ra. Tấm gỗ nâng lên một chút, gần như không thấy nếu không đặt mắt ngang kệ.
Cô đặt sách xuống sàn. Tiếng bìa cứng chạm gạch nghe nặng hơn cô tưởng.
Chiếc kệ bị cong nhẹ và thói quen giữ quá tải
Mộc mở cuốn đầu tiên. Giữa sách có một tờ hóa đơn siêu thị đã phai mực. Cô không nhớ mình kẹp vào lúc nào. Mặt sau hóa đơn có dòng chữ: “mua thêm hộp đựng.”
Cô bật cười rất khẽ, không thành tiếng.
Trên trang American Psychological Association, Mộc từng đọc rằng việc hồi phục đôi khi bắt đầu bằng cách giảm bớt thứ đang đè lên hệ thống. Câu ấy nghe quá lớn nếu đặt vào đời người. Nhưng đặt cạnh chiếc kệ cong, nó vừa đủ nhỏ để dùng.
10:39. Cô chia sách thành ba chồng: còn đọc, đem tặng, chưa biết. Chồng “chưa biết” lớn nhất. Mộc nhìn nó một lúc, rồi chuyển hai cuốn mỏng sang “đem tặng”.
Chỉ hai cuốn.
Tầng kệ vẫn cong. Nhưng không còn kêu.
Dọn phòng chữa lành khi bớt tải thay vì thay mới
10:52. Mộc lau tầng giữa. Khăn đi qua vết bụi hình chữ nhật nơi sách nằm quá lâu. Cô phải lau ba lần. Đến lần thứ ba, vân gỗ hiện ra nhạt, có một vết xước chạy ngang như sợi tóc.
Cô đặt lại những cuốn còn đọc theo chiều đứng. Không nhét hàng thứ hai phía sau. Khoảng trống mới hiện ra làm cô hơi khó chịu, như một câu nói bị bỏ lửng.
Cô lấy chiếc hộp nhỏ dưới bàn, bỏ vào đó hóa đơn cũ, hai cây bút hết mực, và một chiếc chìa khóa không nhớ mở ổ nào. Hộp đầy nhanh. Cô không cố ép nắp xuống.
Một khoảng trống không cần lấp ngay
11:08. Mộc dán một miếng giấy nhỏ ở mép kệ: “Tầng này không xếp hai hàng.” Chữ viết lệch vì cô dán khi đang đứng.
Viên sỏi chặn giấy được đặt lại ở góc trong, không còn lăn. Mộc dùng ngón tay đẩy thử. Nó chỉ nhích một chút rồi dừng.
Dọn phòng chữa lành chiếc kệ bị cong nhẹ không làm chiếc kệ thẳng lại. Tấm gỗ vẫn võng ở giữa. Băng keo cũ vẫn vàng. Nhưng tầng giữa đã thở ra một khoảng nhỏ, đủ để lần sau cô nhìn thấy cuốn mình cần mà không phải bới qua một hàng khuất.
11:16. Mộc gom hai cuốn sách đem tặng vào túi vải, treo lên tay nắm cửa. Cô không mang đi ngay. Chỉ để chúng ở nơi ngày mai cô sẽ phải chạm vào khi mở cửa.
moc.nkby







