Âm thanh ở hành lang vang lên đúng lúc Linh vừa đặt bình tưới xuống nền gạch.
Một tiếng kim loại chạm vào tay vịn. Khô. Mỏng. Rồi im.
Cô đứng yên bên cửa sau, bàn tay vẫn nắm quai bình nhựa màu xanh nhạt. Nước trong bình còn một nửa, nghiêng theo độ run rất nhỏ ở cổ tay. Ngoài hiên, mấy chậu húng lủi cúi đầu sau cơn nắng sớm. Đất trong chậu nứt thành những đường mảnh, như ai dùng móng tay vạch lên rồi bỏ dở.
Tiếng đó lặp lại lần nữa.
Linh biết âm thanh ấy không lớn. Nếu là người khác, chắc chỉ nghe như tiếng ai vô tình quệt chìa khóa vào lan can. Nhưng cơ thể cô đã nhận ra trước. Vai cô co lên. Hai ngón chân bấu xuống dép. Cổ họng khô nhanh đến mức cô phải nuốt hai lần mà vẫn thấy vướng.
Ở tầng dưới, có người kéo một thùng dụng cụ qua nền xi măng. Bánh xe kẹt một nhịp, rồi trượt tiếp. Mùi sắt cũ và bụi ẩm theo cầu thang đi lên, lẫn vào mùi đất trong chậu cây.
Linh đặt bình tưới xuống. Lần này cẩn thận hơn bình thường, nhưng đáy bình vẫn chạm nền nghe cộc một tiếng.
Cô quay vào bếp.
Trên bàn, điện thoại đang úp mặt xuống cạnh cuốn sổ bìa nâu. Hôm qua cô đã để nó nằm ngửa. Một việc nhỏ đến mức không đáng kể. Sáng nay, không nhớ từ lúc nào, nó lại úp xuống.
Âm thanh ở hành lang
Chuông cửa không reo.
Chỉ có tiếng bước chân ngoài hành lang, dừng trước cửa nhà đối diện, rồi tiếng người đàn ông nói gì đó rất nhỏ. Giọng trầm, hơi khàn. Linh không nghe rõ chữ nào, nhưng ngực cô đã siết lại ở chữ đầu tiên.
Cô mở vòi nước. Nước chảy xuống bồn rửa, đập vào chiếc thìa inox chưa rửa từ tối qua. Tiếng leng keng bật lên. Linh lập tức tắt vòi.
Căn bếp trở lại im.
Không phải im hẳn. Tủ lạnh vẫn chạy. Ngoài hiên có con chim nào đó đáp xuống thành chậu, làm lá húng quế rung nhẹ. Nhưng trong đầu cô, những âm thanh đó bị đẩy ra xa. Chỉ còn lại tiếng kim loại ở hành lang, và một mảng cầu thang cũ hiện lên không được mời.
Cầu thang nhà cũ hẹp hơn ở đây. Tay vịn sắt sơn màu xanh đậm, chỗ bong sơn lộ ra màu gỉ nâu. Mỗi lần có người đi lên, chìa khóa treo ở thắt lưng người đó lại gõ vào thanh sắt. Một tiếng. Rồi thêm một tiếng. Linh khi ấy thường ngồi trong góc phòng, lưng áp vào tủ áo, đếm khoảng cách giữa các tiếng gõ.
Nếu tiếng gõ chậm, cửa sẽ mở nhẹ.
Nếu tiếng gõ nhanh, mẹ sẽ kéo cô vào bếp và bảo rửa rau.
Không ai giải thích vì sao rửa rau lại quan trọng đến vậy. Nhưng Linh đã học cách đặt tay vào nước lạnh, tách từng cọng rau muống, nhìn đất trôi khỏi rễ, và không ngẩng đầu khi tiếng cửa bật mạnh vào tường.
Ở hiện tại, cô nhìn xuống tay mình.
Các đầu ngón tay đang đặt trên mép bồn rửa. Trắng hơn bình thường.
Ký ức quay lại qua một vật nhỏ
Điện thoại rung một lần trên bàn.
Linh giật mình, khuỷu tay va vào thành bồn. Đau lan từ xương lên vai. Cô đứng rất thẳng, như thể có ai vừa gọi tên mình từ sau lưng.
Màn hình vẫn úp. Không thấy ai nhắn.
Cô không bước tới ngay. Cô lấy khăn lau tay, dù tay không ướt. Lau từng ngón. Lau cả kẽ ngón cái. Khăn bếp có mùi nước xả vải nhạt, phơi chưa khô hẳn nên còn hơi ẩm. Cô gấp khăn lại, đặt lên móc, rồi tháo ra treo lại cho mép khăn thẳng hơn.
Điện thoại rung lần thứ hai.
Linh đi tới bàn. Mỗi bước dép kéo trên sàn một âm rất nhỏ. Cô lật điện thoại lên bằng hai ngón tay.
Tin nhắn từ An.
“Em có ở nhà không? Anh để túi đất trồng cây trước cửa nhé. Không cần mở cửa.”
Linh đọc hết một lần. Rồi đọc lại. Mắt cô dừng ở mấy chữ cuối.
Không cần mở cửa.
Cô đặt điện thoại xuống, lần này để màn hình ngửa. Ngón cái vẫn đặt trên cạnh máy thêm vài giây, như giữ một vật sắp trượt khỏi bàn.
Ngoài hành lang, tiếng túi gì đó được đặt xuống nền. Không mạnh. Có lẽ An đã cúi người rất chậm. Sau đó là tiếng dép lùi lại hai bước.
Không có tiếng gõ cửa.
Không có câu hỏi.
Không có ai đứng chờ cô phải trả lời ngay.
Linh vẫn không mở cửa. Cô đi ra hiên sau, cầm bình tưới lên. Nước trong bình đã đứng yên. Cô tưới vào chậu húng lủi trước, rồi chậu hương thảo, rồi cái chậu đất trống An mang tới tuần trước. Đất khô hút nước nhanh, mặt đất sẫm lại từng vòng nhỏ quanh gốc cây.
Cô tưới quá tay. Nước tràn ra đĩa lót, mang theo vài hạt đất li ti.
Linh ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp cạnh hiên. Ghế kêu một tiếng ngắn dưới trọng lượng của cô. Âm thanh ấy cũng là nhựa, cũng khô, nhưng không kéo cô đi đâu cả. Nó ở lại đúng chỗ của nó. Dưới người cô. Trong buổi sáng này.
Khu vườn của em và khoảng cách an toàn
Mười phút sau, Linh ra mở cửa.
Hành lang trống. Ánh sáng từ ô cửa cuối dãy rơi thành một vệt dài trên nền gạch. Túi đất trồng cây đặt sát tường, bên trên có một tờ giấy nhỏ bị gấp đôi. Không phải thư. Chỉ là giấy ghi chú xé từ cuốn sổ nào đó.
“Đất hơi nặng. Khi nào trồng thì gọi anh bê ra hiên. Nếu không muốn gọi cũng được.”
Chữ An nghiêng về bên phải. Nét bút ở chữ “được” bị đậm hơn, có lẽ vì anh dừng tay ở đó.
Linh nhìn tờ giấy lâu hơn cần thiết. Rồi cô cúi xuống kéo túi đất vào trong.
Túi nặng thật. Cô kéo được một đoạn thì phải dừng lại. Mép túi cọ lên nền gạch, phát ra âm thanh sột soạt. Lưng cô nóng lên. Bàn tay đỏ ở chỗ nắm vào bao nhựa.
Cô định nhắn An.
Ngón tay mở khung chat, gõ chữ “Anh”. Rồi dừng.
Trong đầu cô, một câu quen thuộc bật lên rất nhanh: Đừng làm phiền ai. Đừng để ai thấy mình không tự lo được.
Cô xóa chữ vừa gõ.
Rồi không úp điện thoại xuống.
Linh kéo túi đất thêm một chút nữa, chỉ đủ để nó không chắn lối đi. Sau đó cô ngồi bệt xuống nền cạnh cửa, lưng dựa vào tường. Tường mát qua lớp áo. Tim cô vẫn đập nhanh, nhưng không còn chạy lên tận cổ.
Cô mở lại khung chat.
“Em kéo vào được một nửa rồi. Chiều anh rảnh thì giúp em bê ra hiên.”
Tin nhắn nằm trong ô nhập. Chưa gửi.
Linh đọc nó. Câu chữ không đẹp. Không gọn. Cũng không giống kiểu cô thường nhắn, loại tin nhắn đã được sửa đến khi không còn để lộ gì.
Ngoài hành lang, không còn tiếng kim loại. Chỉ có mùi bụi ẩm, túi đất mới, và chút húng quế từ hiên sau đi vào.
Cô nhấn gửi.
Sau đó, Linh đặt điện thoại lên nền gạch bên cạnh mình. Màn hình sáng một lúc, rồi tự tối đi. Cô không úp nó xuống.
Có những ký ức không quay lại bằng hình ảnh rõ ràng. Chúng quay lại bằng tiếng chìa khóa chạm tay vịn, bằng mùi sắt cũ, bằng một cánh cửa chưa mở. Sáng hôm đó, Linh không bước qua hết nỗi sợ. Cô chỉ để một tin nhắn đi ra khỏi tay mình, và để túi đất nằm giữa nhà như một việc chưa cần giải quyết ngay.
Trong khu vườn nhỏ của em, có khi một khoảng cách được giữ đúng cũng là cách đầu tiên để một người ở lại.



