truyện mất ngủ vì lo âu này bắt đầu lúc 2:18, khi An vẫn nằm nghiêng về phía bức tường và nghe máy lạnh kêu một tiếng rất nhỏ, như có hạt bụi mắc trong cánh quạt.
Điện thoại úp trên mặt bàn. Mép ốp lưng chạm vào quyển sổ ghi chú màu xám. Trên ghế, chiếc khăn tắm từ chiều chưa được đem phơi. Nó vắt nửa người qua thành ghế, một góc rơi xuống gần sàn.
An đã nhìn chiếc khăn đó từ 12:40.
Cứ mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy ô chat của công ty hiện lên. Ba dấu chấm. Một câu hỏi chưa ai gửi. Một tệp đính kèm cô quên đặt đúng tên. Cổ họng cô khô đi dù cốc nước đặt ngay cạnh giường.
2:23.
Cô ngồi dậy. Không bật đèn. Bàn chân tìm dép dưới gầm giường, chạm phải cạnh hộp giấy rỗng. Âm thanh rất nhẹ, nhưng vai cô co lại.
Ngày còn học cấp ba, mẹ từng mở cửa phòng lúc nửa đêm, thấy cô ngồi giữa đống sách. Mẹ không mắng. Mẹ chỉ hỏi: “Sao chưa ngủ?” An lúc đó nói dối rất nhanh. “Con sắp ngủ rồi.” Sáng hôm sau, bài kiểm tra Toán có một vết mực loang ở góc, vì tay cô run khi viết dòng đầu.
Bây giờ, cô vẫn nói câu đó trong đầu.
Sắp ngủ rồi.
Khi căn phòng giữ lại tiếng thở
An cầm điện thoại lên. Màn hình sáng làm mắt cô rát. Không có tin nhắn mới. Chỉ có thông báo nhắc cập nhật ứng dụng và một email quảng cáo khóa học làm việc hiệu quả.
Cô xóa email đó.
Ngón tay dừng trên biểu tượng ghi chú. Trong ghi chú cuối cùng, cô đã viết từ hôm qua: “Nếu mai họ hỏi, mình nói là mình đã kiểm tra lại.” Bên dưới còn một dòng trống.
An gõ thêm: “Nhưng mình chưa kiểm tra.”
Cô nhìn câu đó lâu hơn mức cần thiết. Rồi đặt điện thoại xuống, lần này để màn hình ngửa. Ánh sáng tắt dần, để lại hình chữ nhật tối trên mặt bàn.
Chiếc khăn vẫn ở trên ghế.
Cô đứng dậy, cầm nó lên. Vải ẩm ở đoạn gấp. Mùi nước xả nhạt và mùi phòng kín trộn vào nhau. Cô đem khăn ra ban công. Cửa kính kẹt ở ray dưới, phải kéo hai lần mới mở.
Không khí ngoài ban công không mát. Chỉ bớt đặc.
Dưới đường, một chiếc xe máy chạy qua, tiếng pô nhỏ dần ở cuối hẻm. An kẹp khăn lên dây phơi. Cái kẹp nhựa màu xanh bị nứt một bên, vẫn giữ được.
2:41.
Cô không thấy buồn ngủ hơn. Nhưng tay đã bớt tìm điện thoại.
Một dòng ghi chú không bị xóa
Trở vào phòng, An mở laptop. Không phải để làm tiếp. Cô chỉ đổi tên tệp đính kèm cho đúng. Ba thao tác. Mở thư mục. Nhấn F2. Thêm ngày vào cuối tên file.
Xong.
Cô đóng máy ngay, trước khi kịp mở thêm bất cứ thứ gì.
Tiếng bản lề laptop khép xuống nghe rõ trong phòng. An kéo ghế sát vào bàn. Chiếc ghế không còn treo khăn nên nhẹ hơn khi dịch chuyển.
Cô uống một ngụm nước. Nước nguội. Cổ họng vẫn khô, nhưng không còn cảm giác có sợi chỉ mắc ở đó.
3:03.
An nằm lại. Cô không ép mình nhắm mắt. Cô nhìn trần nhà, đếm ba vệt sáng mỏng từ rèm cửa. Trong đầu vẫn còn ô chat. Vẫn còn câu hỏi chưa đến. Nhưng bên cạnh nó có thêm tên tệp vừa được sửa.
Nhỏ thôi.
Đủ để cơ thể hiểu rằng không phải mọi thứ đều đang rơi.
Cô kéo chăn lên ngang bụng. Điện thoại nằm ngửa trên bàn, không nằm trong tay.
Đến 3:17, máy lạnh lại kêu tiếng bụi mắc trong cánh quạt. Lần này An chỉ nghe thấy nó, rồi để nó đi qua.
Vì thế, truyện mất ngủ vì lo âu ở lại trong một thao tác rất nhỏ: sửa tên một tệp, phơi chiếc khăn, rồi đặt điện thoại xa khỏi lòng bàn tay.
Nếu anh muốn đọc thêm về sức khỏe giấc ngủ, có thể xem hướng dẫn ngắn từ Sleep Foundation.



