thư gửi người cũ - Những Tin Nhắn Chưa Gửi – Chặng 30: Ba Chữ Trong Ô Nhập

thư gửi người cũ của Lam bắt đầu bằng ba chữ: “Anh còn nhớ”.

Ba chữ nằm trong ô nhập lúc 22:09. Con trỏ nhấp nháy sau chữ “nhớ”, đều và mảnh. Lam ngồi trên sàn, lưng tựa vào chân giường. Trên tấm ga màu kem có một sợi chỉ bung ra, cô đã kéo nó dài thêm từ lúc nào không biết.

Khung chat cũ không có ảnh mới. Tên anh vẫn ở đó. Bên dưới là lần cuối hai người nhắn nhau, cách đây nhiều tháng.

Thư gửi người cũ nằm lại trong ô nhập

thư gửi người cũ thường dài trong đầu Lam, nhưng khi chạm vào bàn phím thì ngắn lại. “Anh còn nhớ” có thể dẫn đến quá nhiều thứ. Quán mì bên hẻm. Chiếc áo mưa màu xám. Lần anh đứng dưới mái hiên, vắt nước khỏi tay áo rồi cười vì cô quên mang dép.

Tối nay mưa nhỏ. Nước đập vào cục nóng điều hòa ngoài ban công, từng giọt rời nhau. Âm thanh ấy kéo Lam về buổi tối họ chia tay. Khi đó, cô cũng ngồi trên sàn. Điện thoại nóng trong lòng bàn tay. Anh nói: “Mình đừng làm khó nhau nữa.” Cô đã gõ rất nhiều, rồi xóa hết trước khi gửi.

22:16. Lam thêm một chữ: “không”. Câu thành “Anh còn nhớ không”. Cô nhìn nó lâu đến mức màn hình tự tối đi.

Khi câu hỏi không cần đi đến nơi cũ

Lam mở đèn bàn. Ánh vàng rơi lên mép ga và sợi chỉ đang quấn quanh ngón trỏ. Cô tháo sợi chỉ ra, cắt bằng chiếc kéo nhỏ trong hộp kim. Tiếng kéo khép lại rất nhẹ.

Cô bôi đen câu trong ô nhập. Ngón cái dừng trên phím xóa. Rồi cô chọn sao chép, mở ghi chú, dán câu ấy vào một trang mới. Dưới dòng đó, cô viết thêm: “Nếu còn nhớ, cũng không cần trả lời tối nay.”

Thư gửi người cũ không biến mất. Nó chỉ đổi chỗ. Từ khung chat sang ghi chú. Từ nơi có nút gửi sang nơi chỉ có ngày tháng ở đầu trang.

Lam quay lại khung chat và xóa ô nhập. Không chặn. Không mở lại ảnh cũ. Cô đặt điện thoại xuống mặt sàn, màn hình ngửa lên. Con trỏ không còn nhấp nháy nữa.

Đọc thêm về expressive writing tại American Psychological Association.


la.nkby

Similar Posts