tin nhắn chưa gửi của Lam tối nay không dành cho người cũ.
Nó nằm trong nhóm chat gia đình lúc 21:48, ngay dưới tin mẹ cô hỏi: “Cuối tuần này con có về ăn cơm không?”
Lam đã mở bàn phím từ ba phút trước. Câu đầu tiên cô gõ là: “Chắc con bận.” Sau đó cô xóa chữ “chắc”, gõ lại “Con bận”. Rồi xóa luôn.
Tin nhắn chưa gửi khi dòng đang nhập hiện lên rồi tắt
tin nhắn chưa gửi thường không làm ai trong nhà biết. Chỉ có dòng “đang nhập” hiện lên vài giây, rồi biến mất như thể cô vừa bước ra cửa rồi đổi ý.
Lam ngồi ở mép giường, lưng tựa tường. Chiếc quạt nhỏ quay sang phải rồi trở lại. Ánh sáng từ điện thoại hắt lên cằm cô, đủ để thấy vết hằn của sợi tóc vừa bị kẹp sau tai.
Trên ghế là túi vải cô định mang đồ về giặt ở nhà mẹ từ hai tuần trước. Trong túi vẫn còn cái hộp nhựa nắp xanh. Bên trong là bộ muỗng đũa cô lấy nhầm từ lần về trước rồi quên trả.
Tin nhắn của mẹ không gấp. Không có dấu chấm than. Không có gọi nhỡ theo sau. Chỉ là một câu ngắn như những câu mẹ vẫn hỏi mỗi tuần. Nhưng ngón tay Lam cứng lại ở chữ “bận”, như thể nếu gửi đi, cả cuối tuần sẽ khép lại luôn theo nó.
Thư gửi người thân không cần viết cho tròn vai
Cô nhớ một tối khác, cũng trước màn hình này. Mẹ hỏi: “Dạo này con ổn không?” Lam đã trả lời rất nhanh: “Con ổn mà mẹ.” Gửi xong, cô ngồi ăn cơm nguội một mình. Đũa chạm thành hộp nhựa cạch cạch. Một lúc sau mẹ gửi hình nồi canh bí đang bốc hơi. Lam chỉ bấm tim.
Tối đó, cô không gọi lại. Sáng hôm sau, mẹ nhắn tiếp: “Ổn là được.”
Lam ghét cái cách mình dùng chữ “ổn” như nắp đậy. Đậy xong thì chính cô cũng phải đứng im dưới đó.
Cô đặt điện thoại lên gối, đứng dậy mở túi vải trên ghế. Cái hộp nhựa nắp xanh nằm ở đáy túi, cạnh một đôi tất cuộn tròn. Lam lấy hộp ra, lau lớp bụi mỏng ở nắp bằng gấu áo. Trên mặt nhựa còn một vệt xước nhỏ chạy chéo, chắc từ hồi cô nhét chung với chìa khóa.
Cô đặt cái hộp lên bàn. Không lớn. Nhưng đủ làm căn phòng đổi trọng tâm khỏi màn hình.
21:56.
Điện thoại sáng lại vì nhóm chat có thêm sticker của em trai. Một con mèo giơ bát cơm. Mẹ thả biểu tượng cười.
Lam nhìn dòng “đang nhập” của chính mình hiện lên rồi tắt. Hiện lên rồi tắt thêm một lần nữa.
Lần thứ ba, cô không gõ “Con bận”. Cô gõ: “Cuối tuần này con về ăn cơm tối thứ bảy. Con mang trả mẹ cái hộp nắp xanh con lấy nhầm.”
Câu đó hơi vụng. Không mềm. Không hay. Nhưng nó có một việc cụ thể ở trong.
Cô đọc lại. Không thêm “nếu kịp”. Không thêm “để con xem”. Cũng không thêm mặt cười để làm nhẹ đi.
Lam bấm gửi.
Tin nhắn đi xuống rất nhanh. Chỉ vài giây sau, mẹ trả lời: “Ừ, mẹ nấu canh chua nhé.”
Không hỏi thêm vì sao dạo này ít về. Không nhắc mấy cuộc gọi lỡ. Chỉ là món canh.
Lam ngồi xuống ghế. Cái hộp nhựa vẫn trên bàn. Cô mở nắp ra xem bên trong, dù biết nó trống. Mùi nhựa cũ và mùi nước rửa chén thoảng lên. Rất quen. Cô đóng nắp lại, đặt nó vào túi vải lần nữa, nhưng lần này để ngay trên cùng.
Ngoài cửa sổ, có tiếng ai kéo ghế trên ban công tầng dưới. Tiếng kim loại chạm nền gạch khô và ngắn. Lam nhìn màn hình. Không còn dòng “đang nhập” nào của cô nữa.
Vẫn còn nhiều câu cô chưa nói với mẹ. Vẫn còn những lần cô sẽ định xóa cho gọn. Nhưng tối nay, trong nhóm chat gia đình, không phải mọi câu đều kết thúc bằng trốn tránh.
Cô cắm sạc điện thoại, để nó nằm trên bàn thay vì ôm lên giường. Rồi kéo túi vải sát vào chân ghế, như sợ mình mai lại quên.
Cái hộp nắp xanh sẽ về lại bếp cũ vào thứ bảy. Chưa có gì lớn hơn thế. Nhưng có một đường đi đã được giữ lại, thay vì tự tắt như dòng chữ nhỏ trên màn hình.
Đọc thêm một ghi chú về giao tiếp gia đình và ranh giới tại Psychology Today.



