Tin Nhắn Chưa Gửi Sau Một Bữa Cơm Muộn
Tin nhắn chưa gửi sau một bữa cơm muộn nằm trong điện thoại của Lam lúc 9:46 tối. Màn hình sáng trên mặt bàn nhựa. Bên cạnh là chén nước mắm đã nguội, có một lát ớt chìm xuống đáy.
Mẹ vừa nhắn: “Con ăn chưa?” Chỉ ba chữ. Lam nhìn tô canh còn một ít rau cải, đôi đũa đặt lệch trên miệng bát, rồi đặt ngón tay vào ô trả lời.
Tin nhắn chưa gửi sau một bữa cơm không đúng giờ
9:49.
Lam gõ: “Con ăn rồi.”
Đúng. Nhưng không đủ. Cô đã ăn lúc gần mười giờ, sau khi đứng trước tủ lạnh năm phút và không biết lấy gì ra trước. Cơm khô ở mép nồi. Trứng chiên từ trưa cứng lại ở viền. Cô hâm canh, quên đậy nắp, để nước bắn lên thành lò vi sóng.
Lam xóa câu vừa gõ.
Ở nhà cũ, mẹ luôn hỏi “ăn chưa” bằng giọng như kiểm tra một cái khóa cửa. Nếu Lam nói chưa, mẹ sẽ thở ra. Không mắng. Chỉ thở. Tiếng thở đó từng làm Lam thấy mình là việc chưa xong trong ngày của mẹ.
Khung chat sáng cạnh chén nước mắm nguội
9:56.
Cô gom bát vào bồn rửa. Nước chảy qua lòng bát, kéo theo một hạt cơm dính ở đáy. Lam dùng miếng rửa chén chà nhẹ chỗ dầu trên đĩa trứng. Bọt nổi lên mỏng, vỡ nhanh.
Điện thoại rung một lần. Vẫn là mẹ: “Đừng bỏ bữa.”
Lam tắt vòi nước. Căn bếp nhỏ còn mùi hành phi và khăn lau ẩm. Cô lau tay vào quần, rồi thấy vệt nước loang trên vải. Cô mở khung chat, gõ: “Mẹ đừng hỏi nữa được không.”
Câu đó đứng trên màn hình như một chiếc bát đặt mạnh xuống bàn.
Lam không gửi.
Khi một câu thật cần nhỏ hơn để không làm đau thêm
10:07.
Cô ngồi xuống ghế. Chân ghế kêu một tiếng khô. Lam đọc lại câu trong ô nhập. Nó không sai hẳn. Nhưng nó có cạnh sắc của một ngày dài, không chỉ của mẹ.
Cô xóa từng chữ. Không xóa nhanh. Mỗi chữ mất đi để lại một khoảng trắng nhỏ.
Lam gõ lại: “Con ăn muộn. Hôm nay hơi mệt nên con không muốn nói nhiều. Mai con gọi mẹ sau giờ làm nhé.”
Ngón tay cô dừng ở cuối câu. Có phần nào đó trong cô sợ mẹ sẽ buồn. Có phần khác sợ nếu không nói, ngày mai cô sẽ lại trả lời bằng một chữ “rồi” và thấy cổ họng cứng.
Cô thêm: “Mẹ ngủ sớm đi.”
Một tin nhắn được gửi nhưng không giải thích hết
10:12.
Lam bấm gửi. Dấu tích hiện lên. Cô đặt điện thoại xuống, úp màn hình lại, rồi lật ngửa ra sau vài giây. Không cần phạt mình bằng cách nhìn chỗ khác.
Bồn rửa vẫn còn chiếc nồi nhỏ. Cô rửa nốt. Tiếng nước đều hơn tiếng tim lúc nãy. Chén nước mắm được đổ đi, lát ớt mắc ở lưới lọc. Lam dùng đũa gạt nó xuống thùng rác.
10:25, mẹ nhắn: “Ừ. Mai gọi. Nhớ uống nước.”
Lam đọc tin đó trong bếp, tay còn ướt. Cô không khóc. Cô chỉ lấy một cái cốc sạch, rót nước, uống ba ngụm nhỏ.
Tin nhắn chưa gửi sau một bữa cơm không biến thành một cuộc nói chuyện hoàn hảo. Nó chỉ đổi một câu có cạnh sắc thành một câu đủ thật để người kia không phải đoán tất cả. Có thể đọc thêm ở Những Tin Nhắn Chưa Gửi, hoặc tham khảo cách viết về cảm xúc tại American Psychological Association.







