truyện chữa lành về chiếc khăn tay

Truyện chữa lành về chiếc khăn tay trong ngăn tủ

truyện chữa lành về chiếc khăn tay bắt đầu vào lúc Mai kéo ngăn tủ dưới cùng ra để tìm cuộn chỉ trắng. Ngăn tủ kẹt ở một góc. Cô phải đặt đầu gối xuống nền gạch, dùng hai tay giữ tay nắm bằng đồng đã xỉn màu rồi kéo từng chút. Tiếng gỗ rít lên, mỏng và khô, như một tiếng ho bị giữ lại quá lâu.

Bên trong có mấy túi vải, một cuốn sổ bảo hành quạt máy, ba chiếc nút áo nằm rời. Dưới cùng là chiếc khăn tay màu xanh nhạt, gấp vuông, mép vải đã sờn. Mai nhận ra nó trước khi chạm vào. Cổ tay cô khựng lại giữa không trung.

truyện chữa lành về chiếc khăn tay: mùi vải cũ trong buổi sáng

Chiếc khăn tay từng nằm trong túi áo của mẹ. Mỗi lần đi chợ về, mẹ thường lấy nó lau mồ hôi ở cổ, rồi đặt lên thành ghế gỗ cạnh cửa. Hồi nhỏ, Mai ghét mùi dầu gió bám trên khăn. Lớn lên, cô lại nhớ đúng mùi ấy vào những ngày không biết gọi điện về nói gì.

Sáng nay, căn phòng có ánh nắng ngang qua mặt bàn. Hạt bụi nổi lên từng đốm nhỏ. Điện thoại của Mai đặt úp bên cạnh cuộn chỉ. Màn hình im. Cô không lật nó lên.

Cô cầm chiếc khăn bằng hai ngón tay. Vải nhẹ hơn cô tưởng. Một góc có đường thêu chữ M màu trắng, gần như chìm vào nền xanh. Mẹ từng bảo đó là khăn của Mai. Nhưng nhiều năm rồi, Mai vẫn nghĩ nó là của mẹ, vì mọi thứ mẹ chạm vào đều có cách ở lại lâu hơn người khác.

Khi ký ức không ồn ào

Mai đứng dậy, mang khăn ra bồn rửa. Nước chảy xuống lòng chậu inox, đập vào đáy tạo thành những vòng âm thanh nhỏ. Cô định giặt nó ngay, như cách cô thường làm với những thứ khiến tay mình bối rối: rửa, phơi, cất, quên.

Nhưng khi mở vòi, cô thấy trên khăn có một vệt nâu rất nhạt ở mép. Có thể là trà. Có thể là đất. Có thể là một buổi chiều nào đó mẹ lau tay sau khi nhặt rau. Mai tắt nước.

Cô đặt khăn lên cạnh bồn. Hai bàn tay còn ướt. Nước chảy từ cổ tay xuống khuỷu, lạnh và chậm. Cô nhìn vệt nâu ấy lâu hơn mức cần thiết.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy đi qua rồi mất. Một con chim đậu trên dây điện, nghiêng đầu. Căn nhà không nói gì. Mai cũng không.

Đặt chiếc khăn tay xuống thay vì giấu lại

Buổi trưa, Mai pha một ly trà loãng. Cô đặt chiếc khăn tay bên cạnh ly, không nhét nó lại vào tủ. Hơi nóng bám mờ lên thành thủy tinh. Cô nhớ lần cuối về nhà, mẹ hỏi có ăn cơm không. Mai nói bận. Thật ra cô không bận đến vậy. Cô chỉ sợ ngồi xuống rồi không biết trả lời những câu rất bình thường.

“Dạo này ngủ được không?”

“Công việc có mệt không?”

“Có cần mẹ gửi gì lên không?”

Những câu hỏi ấy không có cạnh sắc. Nhưng Mai vẫn thường co vai lại, như thể sắp bị trách. Cô đã tập trả lời ngắn. “Ổn.” “Không sao.” “Con lo được.” Mỗi lần như vậy, cuộc gọi kết thúc sạch sẽ. Sau đó căn phòng lại dài ra.

Cô mở điện thoại. Tin nhắn gần nhất của mẹ là một tấm ảnh chậu húng quế mới trồng. Bên dưới, mẹ viết: “Lá lên rồi.” Mai đã xem từ tối qua, chưa trả lời.

Ngón cái của cô chạm vào ô nhập chữ. Cô gõ: “Đẹp quá mẹ.” Rồi dừng. Câu đó quá trơn, như khăn vừa được giặt mạnh đến mất mùi. Cô xóa đi.

Cô nhìn chiếc khăn tay. Vệt nâu vẫn ở đó, nhỏ và lì. Mai gõ lại: “Con vừa tìm thấy cái khăn tay xanh trong tủ. Hình như mẹ thêu chữ M.”

Cô không gửi ngay. Ly trà nguội bớt. Ánh nắng trượt khỏi mặt bàn, để lại một khoảng gỗ nhạt màu. Mai đặt điện thoại xuống, màn hình ngửa lên.

Một câu trả lời đủ nhỏ

Ba phút sau, cô bấm gửi. Không có tiếng động lớn nào xảy ra. Căn phòng vẫn vậy. Cuộn chỉ trắng vẫn nằm cạnh kéo. Chiếc khăn tay vẫn chưa được giặt.

Nhưng vai Mai hạ xuống một chút.

Mẹ trả lời sau đó bằng một tin nhắn thoại dài mười bốn giây. Mai chưa mở. Cô chỉ nhìn vòng tròn nhỏ có hình đại diện của mẹ, rồi kéo chiếc khăn lại gần hơn. Đầu ngón tay chạm vào đường thêu chữ M. Sợi chỉ nổi lên dưới da, không sắc, không mềm hẳn.

Cô đứng dậy lấy một chiếc móc gỗ, treo khăn lên cạnh cửa sổ. Không phải để hong khô. Nó vốn không ướt. Chỉ là cô muốn nó được nhìn thấy một lúc, thay vì nằm dưới cùng ngăn tủ như một thứ cần tránh.

Chiều xuống, gió làm mép khăn động nhẹ. Mai mở tin nhắn thoại. Giọng mẹ có tiếng dao chạm thớt ở phía sau. Mẹ nói: “Ừ, mẹ thêu hồi con học lớp ba. Con giữ tới giờ à?”

Mai không trả lời ngay. Cô lấy cuốn sổ nhỏ, viết một dòng: “Có những thứ mình tưởng đã cất đi, thật ra chỉ đang chờ được đặt ra ánh sáng.”

Dòng chữ hơi nghiêng. Cô để nguyên.

Xem thêm một góc khác trong nhật ký cảm xúc khi một vật nhỏ làm mình chậm lại.

manhhc.nkby

Similar Posts