Truyện chữa lành về mẹ và con trong bát sứ còn ấm

truyện chữa lành về mẹ và con - bát sứ còn ấm

truyện chữa lành về mẹ và con đôi khi không bắt đầu bằng một lời xin lỗi. Nó bắt đầu trong căn bếp lúc 7:12 tối, khi Vân nhìn thấy một chiếc bát sứ men trắng được úp hờ trên nồi canh để giữ ấm cho phần của mình.

Cửa lưới khép không kín. Gió từ sân sau lùa vào làm tấm rèm hoa nhỏ ở ô cửa bếp cọ nhè nhẹ vào tường. Nồi canh bí vẫn còn hơi nóng. Nắp nồi đọng một vòng nước mỏng. Trên bàn là đôi đũa đặt song song, đầu đũa quay về phía ghế trong cùng như thể mẹ đã quen chừa sẵn đúng chỗ đó từ nhiều năm.

Vân đứng tựa vai vào khung cửa bếp, chưa bước hẳn vào. Dây túi xách còn nằm trên cổ tay. Màn hình điện thoại trong túi vừa sáng lên rồi tắt, cấn vào hông một nhịp nhỏ. Cô không lấy ra. Mùi hành lá, mùi tiêu xay và mùi khăn bông còn ẩm treo trên tay nắm tủ bếp chạm vào nhau trong không khí, làm ngực cô chật lại theo kiểu rất cũ.

Truyện chữa lành về mẹ và con khi căn bếp giữ lại một chỗ ngồi

truyện chữa lành về mẹ và con không làm các năm tháng im lặng biến mất. Nó chỉ đặt trước mặt mình một vật còn ấm để mình không quay đi nhanh như mọi lần.

Mẹ cô đang ở bồn rửa, lưng hơi khom. Tiếng nước chảy mảnh và đều. Bà không quay lại ngay, chỉ hỏi: “Con ăn chưa?”

Vân đáp “rồi” gần như theo phản xạ, dù bụng mình từ chiều đến giờ chỉ có một ly cà phê nguội. Câu nói vừa ra khỏi miệng, cô đã thấy nó quen đến mức lạnh. Mấy năm nay, mỗi lần về nhà muộn, hai mẹ con thường nói với nhau bằng những câu đủ dùng: ăn chưa, công việc sao rồi, để mẹ cất, để đó mẹ làm. Không ai cãi nhau lớn. Nhưng cũng hiếm khi ai đứng lại đủ lâu trong một câu nói.

Mẹ tắt nước, lau tay vào vạt áo rồi quay sang. “Mẹ chừa canh bí. Còn ấm đó.”

Bà nhấc chiếc bát sứ đang úp trên miệng nồi xuống. Mặt ngoài bát có một vết rạn nhỏ chạy men theo mép, giống sợi tóc bạc mảnh nằm nghiêng. Vân nhận ra đó là chiếc bát ba cô từng hay dùng. Ngày trước, mỗi lần ăn canh nóng, ông có thói quen kê chiếc bát lên miệng nồi cho khỏi bụi, rồi nhắc cả nhà múc sau cùng để canh khỏi nguội. Sau khi ông mất, chiếc bát ấy ít khi được mang ra bàn.

Vân bước tới gần. Cô không kéo ghế ngồi, chỉ đưa tay chạm vào thành bát. Men sứ giữ hơi ấm ở đầu ngón tay lâu hơn cô nghĩ. Đốt giữa ngón trỏ của cô co nhẹ lại, như khi chạm phải một thứ quá gần với ký ức mà cơ thể chưa chuẩn bị.

Một chiếc bát sứ và điều cả hai người đã tránh nói

“Mẹ còn giữ cái bát này à?” cô hỏi, mắt vẫn nhìn xuống mép men rạn.

Mẹ im một lúc mới đáp: “Ừ. Mẹ tính cất, mà thấy dùng vẫn được.”

Câu trả lời ngắn. Giọng cũng phẳng. Nhưng tay bà đặt lên nắp nồi lâu hơn bình thường, như thể bà đang nhớ xem nên mở thêm hay khép lại một điều gì. Vân nhìn móng tay mẹ sứt một góc nhỏ ở ngón cái. Nhìn vệt đỏ nhạt trên mu bàn tay do nước nóng làm ửng lên. Nhìn chiếc khăn kẻ ô vắt ở cạnh bồn rửa, còn nhỏ đúng một giọt xuống nền gạch.

Cô nhớ một buổi tối cách đây bốn năm, cũng trong căn bếp này. Khi đó mẹ bảo cô ăn thêm một chén cơm. Cô đang mệt, giọng mẹ lại vô tình chạm đúng lúc cô không chịu nổi bị để ý. Cô đặt đũa xuống mạnh đến mức chiếc bát va vào mép bàn, canh sóng ra một vệt vàng nhạt. “Con lớn rồi, mẹ đừng canh từng chút như vậy nữa được không?” cô nói. Mẹ lặng đi. Chỉ cúi xuống lau phần canh đổ bằng chiếc khăn xám. Tiếng khăn chà trên gỗ nghe khô và xấu hổ đến tận bây giờ.

Từ đó, mẹ ít gắp thức ăn cho cô hơn. Vân cũng ít về hơn. Hai người không nhắc lại tối đó. Nhưng trong mỗi bữa cơm sau này luôn có một khoảng trống rất rõ: phần chăm chút bị rút lại, phần biết ơn cũng không nói ra.

Mẹ múc canh vào bát. Tiếng muôi sứ chạm thành nồi nghe mỏng. Miếng bí mềm trôi qua lớp nước trong. Vài cọng hành nổi lên rồi dạt sang một bên. Bà đặt bát xuống trước mặt cô, động tác chậm và cẩn thận như sợ nó sứt thêm.

“Ăn chút đi. Nếu no rồi thì ăn hai miếng cũng được,” mẹ nói.

Lần này Vân không từ chối ngay. Cô kéo ghế. Chân ghế sắt rê nhẹ trên nền gạch. Cô ngồi xuống, lưng chưa thả hẳn, đầu gối vẫn hướng như sẵn sàng đứng dậy bất cứ lúc nào. Hơi canh bốc lên chạm vào mặt. Cô cầm muỗng, khuấy một vòng nhỏ rồi dừng lại.

Truyện chữa lành về mẹ và con có khi chỉ đi được một bước rất nhỏ

Muỗng canh đầu tiên nóng hơn cô nghĩ. Hành lá chạm vào đầu lưỡi, mềm và hơi ngọt. Vân nuốt chậm. Cổ họng vốn khô từ chiều dịu xuống một chút. Không có phép màu nào xảy ra. Mẹ vẫn đứng gần bồn rửa. Căn bếp vẫn là căn bếp cũ, với vết xước ở góc bàn và tiếng quạt quay lệch một nhịp trên trần. Nhưng cô đã không đứng ngoài cửa nữa.

“Lúc nãy con nói ăn rồi,” mẹ lên tiếng, mắt nhìn vào rổ rau đã nhặt. “Mẹ biết là chưa.”

Vân định cười gượng cho qua, nhưng không cười được. Đầu muỗng khẽ chạm vào thành bát. “Con không muốn mẹ chờ,” cô nói. Câu đó ra nhỏ, gần như dính lại trong hơi canh.

Mẹ không đáp ngay. Bà gấp chiếc khăn kẻ ô làm tư, sửa lại một góc lệch rồi mới nói: “Mẹ không chờ cho đúng giờ. Mẹ chỉ chừa một phần thôi.”

Câu nói đó làm Vân phải nhìn lên. Mẹ vẫn không nhìn thẳng cô, chỉ đặt chiếc khăn xuống bàn. Bàn tay bà có vài đường gân xanh nổi rõ hơn trước. Cả hai người im lặng. Ngoài sân, ai đó dắt xe qua làm cánh cổng sắt rung lên một tiếng mỏng. Trong bếp chỉ còn mùi canh và hơi nước đang nhạt dần.

Vân ăn thêm một muỗng nữa. Rồi một muỗng nữa. Cô nhớ ra đã lâu lắm rồi mình không để mẹ nhìn thấy mình ăn hết một phần bà chừa lại.

“Mai con phải đi sớm không?” mẹ hỏi.

“Dạ không.”

“Vậy sáng ăn ở nhà nhé. Mẹ nấu ít thôi.”

Vân gật. Cô đặt muỗng xuống, dùng ngón tay cái miết nhẹ qua vết rạn ở mép bát. Nó không cứa vào da. Chỉ gợn lên rất khẽ, đủ để biết nó còn đó mà vẫn cầm được bằng hai tay.

Đến lúc đứng dậy mang bát vào bồn, cô không nói xin lỗi cho buổi tối năm xưa. Mẹ cũng không nhắc lại. Nhưng trước khi mở nước, Vân quay sang hỏi nhỏ: “Mai mẹ nấu canh bí nữa được không?”

Mẹ quay lại nhìn cô, ngạc nhiên rất nhanh rồi gật đầu. “Được.”

Chỉ một chữ. Nhưng lần này nó ở lại trong căn bếp lâu hơn.

Nếu anh muốn đọc thêm những bài cùng nhịp, có thể ghé chuyên mục Truyện chữa lành.


manhhc.nkby