truyện chữa lành về chiếc rèm - Truyện chữa lành về chiếc rèm khép nửa buổi sáng

truyện chữa lành về chiếc rèm bắt đầu lúc 7:06, khi An đứng trước cửa phòng cũ và nhìn dải nắng mỏng lọt qua phần rèm khép nửa.

Rèm màu kem đã ngả sang vàng ở mép dưới. Chỗ vải gần tay kéo có một vết sờn nhỏ, như da tay bị xước vì chạm quá nhiều lần vào cùng một nơi. Trên nền gạch, bụi nằm thành một đường sáng. An đặt thùng carton xuống, nghe tiếng băng keo khô cọ vào cạnh cửa.

Cô về nhà để lấy vài cuốn sách còn bỏ lại. Mẹ nói qua điện thoại rằng phòng vẫn để nguyên. Câu đó làm An im vài giây. Để nguyên đôi khi không phải là giữ lại. Đôi khi chỉ là chưa ai đủ sức dọn.

Truyện chữa lành về chiếc rèm trong căn phòng để nguyên

Truyện chữa lành về chiếc rèm không có tiếng khóc lớn. Nó chỉ có tiếng móc rèm kêu lách cách khi An kéo thử một đoạn, rồi dừng lại vì bụi rơi xuống mu bàn tay.

Căn phòng nhỏ hơn trí nhớ của cô. Chiếc bàn học kê sát cửa sổ. Trên bàn còn một hộp bút nhựa trong, bên trong có cây bút bi hết mực và một chiếc kẹp giấy cong. Quyển lịch để bàn dừng ở tháng Tám của nhiều năm trước, góc giấy cong lên vì ẩm.

An mở cửa tủ. Mùi gỗ cũ và xà phòng thơm trộn vào nhau, làm cổ họng cô khô đi. Mùi đó kéo cô về một buổi chiều lớp mười hai, khi cô đứng trước chính chiếc tủ này, nhét vội bộ đồng phục vào balô sau khi nghe ba mẹ cãi nhau dưới bếp.

Hôm ấy cô kéo rèm kín mít. Căn phòng tối lại. Cô ngồi trên sàn, lưng áp vào tủ, tay giữ điện thoại nhưng không gọi cho ai. Từ đó, mỗi khi trong nhà có tiếng bát đặt mạnh xuống bàn, An lại kéo rèm trước khi kịp nghĩ.

Khi bàn tay không kéo kín mọi thứ nữa

Sáng nay, bàn tay An chạm vào dây kéo. Ngón trỏ vẫn tự cuộn dây quanh một vòng, đúng thói quen cũ. Cô nhìn vệt sờn trên vải. Rồi cô thả dây ra.

Ánh sáng không tràn vào ngay. Nó chỉ rộng thêm bằng một gang tay. Bụi bay lên trong dải nắng, chậm và nhỏ, như những hạt gạo rơi khỏi lòng bàn tay. An đứng yên, để mắt mình quen với phần sáng mới.

Điện thoại rung trong túi quần. Mẹ nhắn: “Con lên phòng chưa?”

An gõ “rồi”. Cô định gửi thêm “con lấy sách xong sẽ về”. Nhưng câu đó làm vai cô căng lại. Nhanh quá. Sạch quá. Giống một cánh cửa khép trước khi người trong nhà kịp hỏi gì.

Cô xóa câu thứ hai, nhìn chiếc rèm đang mở nửa chừng, rồi viết lại: “Con đang dọn bụi một chút.”

Tin nhắn gửi đi. Không có gì xảy ra. Chỉ có tiếng chổi lông gà chạm vào gáy sách khi An bắt đầu quét kệ.

Chiếc rèm khép nửa và một khoảng sáng vừa đủ

Trong ngăn kéo bàn, An tìm thấy một phong bì cũ. Bên trong là ba tấm ảnh nhỏ chụp bằng máy film: cô đứng cạnh mẹ trước cổng trường, ba cầm bó hoa bị gió làm lệch, và một tấm ảnh mờ chụp cửa sổ phòng cô lúc chiều muộn.

Cô không nhớ ai đã chụp tấm cuối. Rèm trong ảnh cũng khép nửa. Ánh sáng nằm trên mặt bàn, chạm vào quyển vở mở dang. Không có người trong khung hình. Vậy mà An thấy ngực mình thắt lại ở một chỗ rất cụ thể, ngay dưới xương quai xanh.

Cô đặt tấm ảnh lên bàn. Không cất lại ngay. Không xé. Không nhét xuống đáy thùng.

Mẹ gõ cửa lúc 7:48. Tiếng gõ nhẹ, chỉ hai lần. An quay lại. Mẹ đứng ngoài hành lang, tay cầm khăn ẩm.

“Có bụi không?” mẹ hỏi.

“Có.”

Mẹ đưa khăn. An nhận. Hai người không nói về những buổi chiều cũ. Mẹ chỉ bước vào, lau mặt bàn bên phải. An lau kệ sách bên trái. Chiếc rèm ở giữa họ mở nửa chừng, đủ để thấy bụi, chưa đến mức làm căn phòng chói lên.

Khi xếp sách vào thùng, An giữ lại quyển sổ bìa xanh. Trang đầu chỉ có một dòng viết bằng bút chì: “Hôm nay mình kéo rèm lại vì dưới bếp ồn quá.” Chữ nghiêng, nét run. An đọc xong, đặt sổ lên bàn thay vì đóng thùng.

“Cuốn đó con để lại à?” mẹ hỏi.

An lắc đầu. “Con mang theo. Nhưng lát nữa con muốn chụp lại cái cửa sổ.”

Mẹ nhìn rèm, rồi nhìn An. “Mẹ kéo ra thêm không?”

An đặt tay lên dây kéo. Dây vải mềm và hơi bụi. Cô kéo thêm một đoạn rất ngắn. Ánh sáng chạm đến chân ghế.

“Vậy thôi,” cô nói.

Mẹ gật đầu. Không kéo thêm.

Đến lúc rời phòng, An không đóng rèm lại. Cô để nó khép nửa, giống như căn phòng chưa cần phải sáng hết trong một buổi sáng. Thùng sách nằm cạnh cửa. Quyển sổ bìa xanh nằm trên cùng, không bị lấp dưới những thứ khác.

Ở cầu thang, An nghe mẹ mở vòi nước dưới bếp. Tiếng nước chảy đều. Cô đứng thêm vài giây, đặt tay lên lan can gỗ đã nhẵn. Cơ thể cô vẫn muốn đi nhanh. Nhưng hôm nay, cô xuống từng bậc một.

Đọc thêm về môi trường gia đình và sức khỏe tinh thần tại American Psychological Association.


manhhc.nkby

Similar Posts