Nhật ký cảm xúc khi lau lại màn hình điện thoại lúc sáng sớm
Nhật ký cảm xúc khi lau lại màn hình điện thoại được viết lúc 6:46, sau khi tôi cầm máy lên và thấy dấu vân tay chồng lên nhau như những vòng mờ trên mặt kính. Màn hình chưa mở khóa. Chỉ có giờ, phần trăm pin, và ba thông báo nằm im.
Tối qua tôi đã nhìn vào chiếc điện thoại quá lâu. Không phải vì có việc cần làm. Chỉ vì mỗi lần đặt xuống, ngón tay lại tự tìm nó. Sáng nay, mặt kính lạnh hơn lòng bàn tay. Cảm giác ấy làm tôi dừng lại trước khi vuốt mở.
Tôi lấy khăn mềm trong ngăn bàn. Chiếc khăn nhỏ màu xám, cạnh đã xổ chỉ.
Nhật ký cảm xúc khi lau lại màn hình điện thoại trước khi đọc tin nhắn
6:49. Tôi thổi nhẹ lên màn hình. Một lớp hơi mờ phủ lên kính rồi tan ra. Tôi lau từ góc trên bên trái xuống dưới, chậm hơn cách mình thường lau một vết bẩn. Dấu vân tay biến mất từng mảng. Màn hình đen phản chiếu trần nhà và một phần khuôn mặt còn ngái ngủ.
Có một tin nhắn từ tối qua chưa trả lời. Tôi biết nội dung vì đã đọc trên thông báo. Một câu hỏi không khó, nhưng tôi đã để nó ở đó suốt đêm. Không trả lời. Không xóa. Không mở hẳn cuộc trò chuyện. Chỉ nhìn nó mỗi lần thức dậy giữa chừng.
Lúc lau đến mép dưới, tôi thấy bụi mắc ở khe ốp lưng. Tôi tháo ốp ra. Mặt sau điện thoại có một sợi tóc rất mảnh dính lại. Tôi gỡ nó ra và đặt lên khăn giấy. Việc nhỏ đến mức buồn cười, nhưng ngón tay tôi bớt gấp.
Khi viết nhật ký chữa lành bắt đầu bằng việc chưa vội mở khóa
Tôi mở sổ. Dòng đầu tiên không phải là cảm xúc. Tôi viết: “Màn hình có nhiều dấu tay. Mình lau trước khi trả lời.”
Câu ấy đứng trên trang giấy khá đơn giản. Nhưng nó giữ lại một chi tiết mà nếu bỏ qua, cả buổi sáng sẽ chỉ còn cảm giác bị kéo đi. Tôi đọc một đoạn về cách điện thoại kéo sự chú ý và vài khoảng dừng nhỏ, rồi úp máy xuống cạnh cuốn sổ.
6:57. Tôi kẻ ba dòng.
Thứ mình thấy: mặt kính sạch hơn, nhưng thông báo vẫn còn.
Thứ cơ thể nói: cổ hơi cứng, hàm đang nghiến nhẹ.
Thứ có thể làm tiếp: uống nước, mở tin nhắn, trả lời một câu ngắn.
Cách viết nhật ký cảm xúc khi một thông báo làm mình chậm lại
7:04. Tôi uống hai ngụm nước. Ly đặt xuống bàn tạo một vòng ướt mỏng. Tôi nhìn vòng nước ấy lâu hơn tin nhắn. Có lẽ vì nó không đòi tôi phản ứng.
Khi mở điện thoại, màn hình sáng lên rất nhanh. Tin nhắn nằm trên cùng. Tôi đọc lại. Vẫn là câu hỏi ấy. Không có dấu chấm than. Không có lời trách. Phần căng trong ngực tôi đến từ khoảng thời gian mình đã để nó nằm đó, nhiều hơn từ chính nội dung tin nhắn.
Tôi trả lời: “Mình đọc rồi. Sáng nay mình gửi lại nhé.” Chỉ vậy. Không giải thích dài. Không xin lỗi ba lần. Ngón tay dừng trên nút gửi khoảng hai giây rồi chạm xuống.
Đặt chiếc điện thoại sạch hơn bên cạnh trang giấy còn mở
7:12. Tôi đặt điện thoại bên phải cuốn sổ, màn hình ngửa lên. Trước đây, mỗi khi sợ một tin nhắn, tôi úp máy xuống như đóng một cánh cửa. Hôm nay tôi để nó ngửa. Không phải vì hết sợ. Chỉ vì tôi đã trả lời câu đầu tiên.
Tôi lau lại mép ốp lưng một lần nữa, rồi gắn vào máy. Tiếng ốp khớp vào thân điện thoại nghe rất nhỏ. Tôi ghi thêm: “Mình có thể trả lời chậm mà không biến sự chậm ấy thành một bản án.”
Câu này hơi dài. Tôi gạch dưới chữ “chậm”, rồi viết bên cạnh: “Chậm, nhưng có mặt.”
7:20. Nắng chạm vào màn hình. Không còn nhiều dấu tay, nhưng vẫn có vài hạt bụi mới rơi xuống. Tôi không lau nữa. Tôi đứng dậy, đem ly nước đi rửa, để cuốn sổ mở ở trang vừa viết. Khi quay lại, điện thoại vẫn nằm đó, sáng rồi tắt, như một vật dụng chứ không phải một tiếng gọi phải trả lời ngay.
Đọc thêm nhật ký cảm xúc để giữ lại những khoảng dừng nhỏ.







