Nhật ký cảm xúc khi chồng giấy ghi chú chưa chịu rời bàn
nhật ký cảm xúc cho người hay suy nghĩ nhiều đôi khi không bắt đầu từ tâm trạng. Nó bắt đầu từ một chồng giấy ghi chú đặt lệch trên góc bàn.
8:11 sáng. Trên bàn có một ly cà phê uống dở, hai nắp bút không tìm thấy thân, một tờ biên lai màu xanh và chồng giấy note đã quăn mép ở góc trên. Khi kéo ghế ngồi xuống, đầu gối mình chạm vào thùng rác đầy giấy vo tròn.
Mình không vội dọn. Mình nhìn từng món một. Có những ngày, việc gọi tên cảm xúc quá khó. Nhưng cái bàn thì nói bằng cách khác: vật nào nằm ở đâu, nằm từ bao giờ, và vì sao tay mình cứ tránh chạm vào nó.
Nhật ký cảm xúc cho người hay suy nghĩ nhiều bắt đầu bằng quan sát
nhật ký cảm xúc cho người hay suy nghĩ nhiều không buộc mình phải viết ngay “hôm nay tôi buồn”. Câu đó đôi khi quá rộng. Sáng nay, mình thử một câu hẹp hơn: “Tôi né chồng giấy ghi chú màu vàng.”
Chỉ vậy thôi. Một câu có vật thể. Một câu có hành động.
Tờ note trên cùng ghi ba chữ: “gọi lại anh T.” Chữ viết xiêu về bên phải, chắc được viết lúc đang vội. Mình nhớ cuộc gọi đó đã lỡ từ chiều hôm kia, sau khi điện thoại rung đúng lúc mình đang ăn. Mình tắt màn hình, tự nhủ lát nữa gọi. Rồi để qua một tối nữa.
Viết một dòng để cổ vai bớt gồng
Mình mở sổ, viết: “Cổ vai mình cứng lên mỗi lần nhìn thấy mẩu giấy vàng.”
Dòng chữ nằm đó, không đẹp, không sâu sắc. Nhưng khi nó ở trên giấy, cơ thể mình bớt phải giữ nó một mình.
Mình viết tiếp: “Ly cà phê còn một phần ba. Tờ biên lai là của tiệm thuốc tối thứ tư. Mình đã nói ‘không sao’ bốn lần trong cuộc gọi hôm đó.”
Không có kết luận. Không có lời khuyên. Chỉ là những mẩu rời được đặt đúng chỗ.
8:27. Mình cầm ly cà phê lên trước. Cà phê đã chua. Mình đổ vào bồn rửa, nghe tiếng nước tráng qua đáy ly. Sau đó mình gom hai nắp bút bỏ vào hộp. Chồng giấy note vẫn ở đó.
Mình không ép mình phải xử lý hết. Mình chỉ lật đến tờ thứ hai. Trên đó là danh sách ba việc cũ đã xong từ tuần trước. Mình gạch chéo cả tờ giấy rồi gấp lại. Động tác nhỏ, nhưng nó làm mặt bàn rộng ra bằng đúng một lòng bàn tay.
Khi dọn một góc bàn cũng là một đoạn của nhật ký cảm xúc
Mình kẹp tờ biên lai màu xanh vào trang sổ vừa viết. Không phải để giữ nỗi khó chịu. Chỉ để sau này, nếu vô tình mở ra, mình biết đã có một buổi sáng mình không bỏ qua cơ thể mình hoàn toàn.
Dòng cuối cùng mình viết là: “Hôm nay, tôi nhấc cái ly trước khi trả lời ai.”
Nó không phải một chiến thắng lớn. Nhưng nó là một hành động có thể nhìn thấy. Và có những ngày, nhật ký cảm xúc cho người hay suy nghĩ nhiều chỉ cần bắt đầu từ một việc nhỏ đủ thật để mình tin.
Nếu anh muốn đọc thêm các bài cùng chủ đề, có thể xem chuyên mục Nhật ký cảm xúc.







